HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

QPVN

Violympic, Vioedu, TNTV

Olympic Vioedu IOE Tiếng AnhTrạng nguyên Tiếng việtChơi cờ Vua Cờ Tướng

XÂY DỰNG VÀ PHÁT TRIỂN ĐẤT NƯỚC GẮN VỚI BẢO VỆ VỮNG CHẮC CHỦ QUYỀN VÀ ĐỘC LẬP DÂN TỘC!

QPVN

TÀI NGUYÊN - TRI THỨC

HÀNH TRÌNH PHÁ ÁN

Liên kết Website

Bộ Ngành - Báo Chí

Ngân hàng - Web khác

DỰNG NƯỚC - GIỮ NƯỚC

QPVN

LỊCH SỬ VIỆT NAM

QPVN

Thành viên trực tuyến

16 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tìm kiếm thông tin

    Google.com.vn Trang này
    Gốc > Lịch sử - Hồ sơ > Sự kiện - nhân vật >

    Công chúa Lý Ngọc Kiều chọn tu luyện theo Phật Pháp

    Thời nhà Lý, các vị Vua khai quốc đều là những người tu luyện, nhiều người trong hoàng tộc như hoàng tử và công chúa cũng chọn con đường tu luyện theo Phật Pháp, trong đó có công chúa Lý Ngọc Kiều.

    Tam Khanh nhà Nguyễn: Khi công chúa trở thành thi sĩ(Tranh minh họa: Họa sĩ Sỹ Hòa, Báo Bình Phước Online)

    Dù các sách sử gọi Lý Ngọc Kiều là công chúa, nhưng bà không phải con Vua, mà là con của Phụng Càn vương Lý Nhật Trung (con của vua Lý Thái Tông, em của vua Lý Thánh Tông). Thuở nhỏ bà được vua Lý Thánh Tông nuôi, được phong là công chúa.

    Thời nhà Lý, triều đình có liên kết chặt chẽ với các thủ lĩnh dân tộc thiểu số ở biên giới phía Bắc và địa phương nhằm bảo vệ đất nước, nên có lệ gả công chúa cho các thủ lĩnh ở địa phương.

    Khoảng năm 1958, công chúa Lý Ngọc Kiều được gả về châu Chân Đăng, một vùng đất thuộc tỉnh Phú Thọ ngày nay, làm phu nhân quan châu họ Lê.

    Sau khi kết hôn được ít năm thì không may chồng mất, Lý Ngọc Kiều quyết định ở góa.

    Thời nhà Lý, Phật giáo phát triển đến cực thịnh, các vị Vua khai quốc đều là những người tu luyện, chùa chiền được xây dựng khắp nơi đến tận từng làng xã. Lý Ngọc Kiều cũng rất mộ đạo và xuất gia tu luyện, không rõ công chúa xuất gia năm nào, các nhà nghiên cứu sử học dự đoán công chúa xuất gia sau năm 1070, tức sau khi kết hôn 12 – 15 năm.

    Lý Ngọc Kiều được gới thiệu đến thiền sư Chân Không tại hương Phù Đổng, được thiền sư đặt đạo hiệu là Diệu Nhân. Theo sách “Thiền uyển tập anh” thì Diệu Nhân tu luyện khá tinh tấn. Bà để lại bài thơ về tu tập như sau:

    Sinh, lão, bệnh, tử,
    Tự cổ thường nhiên.
    Dục cầu xuất lỵ,
    Giải phược thiêm triền.
    Mê chi cầu Phật,
    Hoặc chi cầu thiền.
    Thiền Phật bất cầu,
    Uổng khẩu vô nghiên (ngôn).

    Tạm dịch:

    Sinh, lão, bệnh, tử,
    Muôn thuở tự nhiên.
    Muốn cầu siêu thoát,
    Càng trói buộc thêm.
    Mê mới cầu Phật,
    Hoặc mới cầu thiền.
    Thiền Phật chẳng cầu,
    Mím miệng ngồi yên.

    Sau này vua Trần Thái Tông đã sử dụng gần như nguyên vẹn bài này làm “Kệ khuyến chúng” nhằm giúp người tu luyện thoát khỏi mê hoặc.

    Diệu Nhân rất nhiệt tình, đưa những yếu chỉ về Đại Thừa chia sẻ lại cho những ai muốn cầu học. Bà vẫn giảng cho các đệ tử rằng: “Chỉ trở về nguồn tự tính thì dù phương pháp “đốn” (ngộ) hay “tiệm” (ngộ) đều có thể tùy đó mà thể nhập. Hãy luôn tĩnh lặng trong sạch, tránh xa thanh sắc, ngôn ngữ”.

    Theo sử liệu thì bà là người phụ nữ đầu tiên được truyền thụ “tâm nhãn”, là người đứng đầu thế hệ 17 của Thiên phái Tì Ni Đa Lưu Chi (Diệt Hỷ).

    Năm 1113, Thiền sư Diệu Nhân mất, Đại Việt Sử ký Toàn thư có đoạn ngắn gọn mô tả như sau:

    “Phu nhân tên là Ngọc Kiều, con gái lớn của Phụng Càn Vương được Thánh Tông nuôi ở trong cung, lớn lên phong làm chúa, gả cho châu mục châu Chân Đăng là người họ Lê, chồng chết, phu nhân tự thề ở góa, đi tu làm sư nữ, đến đây mất, thọ 72 tuổi”.

    (theo trithucvn)


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Mai @ 21:37 12/08/2025
    Số lượt xem: 31
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA !