Tìm kiếm thông tin
'Giải phẫu' kiếp sống giang hồ của Dũng 'Bắc Kạn'
Cái tên Dũng “Bắc Kạn” gần như đã chìm lắng trong giới giang hồ đất Cảng, thậm chí là có những thời điểm, nó mất hẳn trên “bản đồ của giới giang hồ”.
Song thời gian gần đây, cái tên này tự nhiên nổi lên, bởi nó gắn với một người nổi tiếng khác, nguyên phó giám đốc Công an TP. Hải Phòng - Dương Tự Trọng. Thế là giang hồ “trẻ ranh” đất Cảng bắt đầu có những đồn thổi đầy chất giai thoại về y. Thực chất, hành trình trở thành giang hồ của Dũng “Bắc Kạn” như thế nào? Có những ai giúp đỡ và những người đã từng giúp đỡ Dũng gặp những tai ương ra sao? Ngược lại những người được Dũng giúp đỡ đã gặp họa “sát thân” như thế nào? Và cuối cùng là trả lời câu hỏi Dũng “Bắc Kạn” có thực sự là giang hồ “sát chủ” không?
Dưới con mắt của giang hồ đất Cảng, Dũng “Bắc Kạn” có “thành tích” tốt trong việc “xộ khám” nhiều hơn là “thành tích” giang hồ, dù rằng Dũng được xếp vào hàng “chiếu giữa” của giang hồ đất Cảng thời hoàng kim. Thực chất Dũng “Bắc Kạn” là giang hồ như thế nào? Và, lần “xộ khám” liên quan đến Dương Tự Trọng này của y có nghĩa gì?
Lão luyện và tù tội
Dũng “Bắc Kạn” tên thật là Trần Văn Dũng (SN 1968) ở Hải Phòng. Cái biệt danh “Bắc Kạn” của Dũng được giang hồ lý giải ở nhiều góc cạnh khác nhau. Nó có nghĩa Dũng là một tên chuyên cướp cạn và cũng gắn với cái sự “bôn ba” trong giang hồ của y đó là đã từng có thời gian đi đào vàng, cướp vàng ở Bắc Kạn. Dũng kém “thế hệ vàng” của giang hồ đất Cảng hơn một con giáp. Khi Dung “Hà”, Lâm già, Cu Nên nổi danh đất Cảng thì Dũng “Bắc Kạn” mới chỉ là đứa trẻ vị thành niên hư hỏng. Dũng cũng biết học các giang hồ “thế hệ vàng” của đất Cảng là mon men đến chợ Sắt, bến xe Tam Bạc để lập nghiệp. Thời điểm những năm 80, 90 của thế kỷ trước, chợ và bến xe, những gì khốc liệt nhất của giang hồ đất Cảng. Nơi đó hàng ngày, thậm chí là hàng giờ diễn ra cuộc đấu tranh sinh tồn, sự khẳng định “lên số” của giang hồ.
Bị cáo Dũng “Bắc Kạn” tại phiên tòa xét xử Dương Tự Trọng và đồng phạm về hành vi tổ chức đưa Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài.
H. “chèo” là một cái tên rất quen với giang hồ đất Cảng thừa nhận rằng, Dũng “Bắc Kạn” có máu giang hồ từ trong huyết quản và toan tính rất nhanh. Biết rằng, bến xe, chợ Sắt là chỗ làm ăn của giang hồ chiếu trên, không thể mon men, kiếm miếng được, Dũng chuyển hướng sang cướp cạn. Dũng cùng bọn đàn em của mình đã trở thành nỗi ám ảnh của người dân, thương nhân, doanh nghiệp làm ăn, sinh sống liên quan đến bến Phà Rừng.
Thực tế, khu vực bến Phà Rừng trước đây là cửa ngõ nội bộ thông thương của nội thành Hải Phòng với các vùng lân cận ngoại thành. Khu vực này rất quan trọng cho vấn đề vận chuyển và lưu thông hàng hoá. Dũng đã nhận ra điều này trước giang hồ “thế hệ vàng” và nhanh chóng chiếm cho mình vị trí “độc tôn” ở đây. Tất nhiên, bến Phà Rừng này gắn với lịch sử Hải Phòng bởi nó từng là một trong hai bối cảnh hiện thực để nhà văn Nguyên Hồng viết lên tác phẩm bất hủ Bỉ Vỏ.
H. “chèo” bảo rằng, lần đầu tiên “ăn cơm tù” của Dũng “Bắc Kạn” là năm y tròn 19 tuổi. Thấy bảo, trong tù, Dũng được nhiều dân anh chị truyền cho “kinh nghiệm” hoạt động giang hồ nên ra tù đã “cứng cáp” hơn rất nhiều. Cùng thời điểm Dũng nhập kho lần đầu cũng là thời gian Hùng “cốm”, An Đông “xộ khám”. Dũng bị tù có thời hạn, ngắn nên đường về quyết liệt hơn vì đã học thêm được nhiều mánh lới “chung sống” trên giang hồ. Thấy bảo, mánh lới mà Dũng “Bắc Kạn” áp dụng ngay lập tức sau khi ra tù đấy là biết tìm đến, kết thân làm quen với 2 loại đối tượng. Loại đối tượng thứ nhất là giang hồ chiếu trên của mình để nhận làm đệ tử. Loại đối tượng thứ hai là mon men làm quen với cán bộ để lợi dụng chức vụ của họ, “hành nghề”. Vì còn “ếch” nên Dũng đã thất bại trong cả hai mối quan hệ đó.
Bỏ đất Cảng lên rừng cướp vàng
| Bộ tứ Dũng nổi danh giang hồ
Nhiều người nói rằng, giữa những năm 90 của thế kỷ trước, Dũng cùng bộ tam Dũng giang hồ khác lập thành bộ tứ Dũng nổi danh giang hồ. Những cái tên Dũng khác gồm Dũng “đui”, Dũng A.K, Dũng K.C đã gây chấn động giang hồ Hà thành khi mà tuần nào, bộ tứ này cũng gặp mặt tại vũ trường nổi danh New Century (ở quận Hoàn Kiếm). Dũng “đui” thì từ miền Trung ra, Dũng A.K bay từ Nam ra, Dũng K.C thì từ núi xuống còn Dũng “Bắc Kạn” từ biển đến. Giang hồ bảo rằng, sự kết hợp này thật oai trấn nhưng về phong thuỷ là không hợp. Nổi được một thời gian, cả 4 đều bị công an truy bắt. Dũng “Bắc Kạn” trốn nã, bị “xộ khám” sau cùng nhưng lại được thả sớm nhất. Trong khi Dũng K.C, Dũng “đui” và Dũng A.K phải ăn cơm tù lâu hơn. |
Với giang hồ đất Cảng “chiếu trên” thì Dũng là trẻ con nhà quê, giang hồ không đầu nên không cho đầu quân, không cho nhập môn làm đệ tử. H. “chèo” nói rằng, ngày đó Dũng “Bắc Kạn” tức lắm, hừng hực máu trong huyết quản, định huyết chiến với giang hồ đàn anh nhưng thấy rằng, không đủ “cơ” để “chiến” nên hậm hực, ấm ức im lặng tìm cơ hội. Cơ hội của Dũng tại đất Cảng ngày đó hầu như là con số 0 tròn trĩnh. Bởi dưới sát bộ ba giang hồ “huyền thoại” là Lâm già, Dung “Hà”, Cu Nên thì có ngay Thành “chân”, cái tên rất “ấn tượng” với giang hồ đất Cảng.
Vì cơ duyên rất bất ngờ, Dũng “Bắc Kạn” đã gặp được Thành “chân” và nhận được lời khuyên là cứ tạm lánh đi đâu đó, đừng ra mặt ở thời điểm thế chân vạc trong giang hồ đã định hình mà dễ thành “miếng mồi” chung cho cả ba chân cùng thể hiện sức mạnh, cùng lấy lý do “lên số”. Nghe theo lời khuyên của giang hồ đàn anh, Dũng “Bắc Kạn” đã chuyển hướng hoạt động lên rừng.
Ngày đó, phong trào đào vàng rộng khắp cả khu vực Thái Nguyên, Bắc Kạn. Dũng “Bắc Kạn” cùng đám đệ tử không đi làm cửu đào vàng mà lên khu vực đó cướp vàng của những người đã đào được vàng. H. “chèo” thừa nhận, chủ bưởng, chủ xưởng nào không nhận sự bảo kê của Dũng “Bắc Kạn” đều bị xử đẹp.
Vì thế, dù không phải lao động, nhưng Dũng vẫn có vàng để dành, có đệ để sai khiến, cung phụng. Trưởng bưởng, chủ hầm lò đào vàng khu vực này, ngày đó rất tức vì phải chi một khoản phí vô lý nhưng không thể khác được vì cướp vàng thực sự manh động. Dũng đã từng chỉ đạo đám đệ tử dằn mặt Trưởng bưởng không nghe lời tới mức sống không bằng chết. Nhìn gương đó, các chủ bưởng đã phải tự cống nạp đám người của Dũng...
Khi đã kiếm được một mớ tiền, Dũng “Bắc Kạn” trở về đất Cảng. Lúc này, thế chân vạc giang hồ đất Cảng đã bắt đầu lung lay. Với bản tính lưu manh lại có tiền, Dũng bắt đầu được giang hồ “thế hệ vàng” ve vuốt. Thời điểm đó, chuyện “làm ăn” của Dung, Lâm, Nên cũng không được xuôi chèo mát mái. Để trả thù sự khinh bỉ trước đây đối với mình, Dũng quay ra hợp tác với cả ba. Và, y chỉ hợp tác trong những phi vụ nhìn thấy tiền, thấy “ngon ăn” chứ không tham gia vào những tranh chấp giữa họ.
Theo H. “chèo” thì Dũng cũng từng bỏ ra rất nhiều tiền, hợp tác với Lâm già đánh quả hàng lậu; hợp tác với Dung “Hà” mở sòng bạc, làm tín dụng đen, thu phế. Riêng với Cu Nên, Dũng chỉ hợp tác trong việc tìm kiếm “hàng nóng”. Với những thương vụ “hàng nóng”, Dũng kiếm được “đồ” để “giắt lưng”, phòng thân. Khi đã đủ “đồ” phòng thân và để “lên số”, Dũng đã “chia tay hoàng hôn” với Nên. Giang hồ đồn rằng, Nên tức ra mặt nhưng biết Dũng hợp tác với cả Lâm và Dung nên không dám “động thủ”. Vì “động thủ” với Dũng thời điểm đó là động đến cả Lâm và Dung. Cả ba phối hợp lại, Nên không thể giải quyết được mà còn thiệt hại nặng nề hơn.
*Chân dung kẻ 'lật kèo, bội nghĩa' - Dũng 'Bắc Cạn'
Đó là tin ông Dương Chí Dũng, nguyên cục trưởng cục Hàng Hải, bị khởi tố, chấn động giới công chức, quan trường. Tin thứ hai là Trần Văn Dũng, tức Dũng "Bắc Kạn" bị bắt, chấn động giới giang hồ đất Cảng và giang hồ cả nước.
Hai người cùng tên Dũng, ở hai lĩnh vực đối lập của cuộc sống, nhìn nhận ở góc độ nào đó thì cùng "nổi" ở cái lĩnh vực mà họ đã và đang hoạt động và cùng bị bắt trong một thời điểm. Nó thật nhạy cảm, khó nói. Nhưng, giang hồ thì đơn giản hơn, giới này bắt đầu râm ran chuyện lật kèo, bội nghĩa...
Khi giang hồ lật kèo, bội tín
Trần Văn Dũng, tên giang hồ là Dũng "Bắc Kạn" (45 tuổi, ở Trần Quang Khải, quận Hồng Bàng, TP. Hải Phòng) bị bắt, không làm giới giang hồ Hải Phòng ngạc nhiên. Người đàn ông này có quãng đời đầy tội lỗi, với rất nhiều lần ra tù, vào trại, trốn chạy giang hồ truy sát, trốn công an truy bắt...
Dũng "Bắc Kạn" đã từng phải tha phương, vì không chịu được sự "nổi song", mà toàn là "sóng thần" trong giới giang hồ đất Cảng. Khi những tay anh chị cộm cán trong giang hồ đã chết và lần lượt "sa cơ", Dũng mới dám quay đầu lại, về chốn cũ "lập nghiệp".
Thời điểm đó, Dũng nhận được cử chỉ đầy nghĩa tình của một số người trong giới giang hồ. Ngoài ra, Dũng còn nổi danh với giai thoại, đã từng tổ chức vụ dùng cả ca a xít, tạt vào Khánh "trắng" - tức Dương Văn Khánh, lúc đó đang là Chủ tịch nghiệp đoàn bốc xếp chợ Đồng Xuân, Hà Nội. Những năm 90 của thế kỷ trước, Khánh "trắng" là cái tên mà dân anh chị Hà thành "kính nể", sợ sệt. Những "chiến tích" vào tù, ra tội và giai thoại ấy, cùng với nghĩa tình của giới giang hồ, đủ cho Dũng "xưng bá" khi gây dựng lại "sự nghiệp" giang hồ còn dở dang khi trở lại ở đất Cảng.
Thế nhưng, có thể, càng nhiều tuổi cái sự "hoài niệm" của Dũng "Bắc Kạn" càng lớn. Trong giới này, họ cho rằng, với cách sống "gió chiều nào, che chiều đó" của Dũng "Bắc Kạn", việc vô khám tiếp theo chỉ phụ thuộc vào thời gian. Việc Dũng "Bắc Kạn" bị bắt vì liên quan đến chuyện tổ chức cho tội phạm trốn đi nước ngoài, giới giang hồ đất Cảng không lấy làm ngạc nhiên.
Bởi, với giang hồ, đó là chuyện hết đỗi bình thường. Chúng có thể làm chuyện đó vì tiền, vì nghĩa để tăng "số" hoặc vì cả hai. Họ còn tiên đoán rằng, Dũng "Bắc Kạn" sẽ trả nghĩa là bị bắt để thể hiện tính cách "ông trùm" của mình. Thế nhưng, giới giang hồ lại không ngờ, "khí phách" và cách trả nghĩa của "ông trùm" giang hồ một thời lại thấp hèn đến thế. Giới giang hồ đất Cảng lại càng có cớ "dậy sóng", rằng: Xem "khí phách ông trùm" kìa, tình nghĩa của "ông trùm" chỉ thế thôi sao?
Cuối cùng, cái tin "tôi không chịu được nữa, tôi phải..." của Dũng "Bắc Kạn" chẳng hiểu do "vô tình" hay cố ý cũng đã lọt ra ngoài cánh cửa trại giam. Nó được giới giang hồ đất Cảng râm ran bàn tán. Giang hồ bắt đầu khinh khi và "chém". Giang hồ biết rằng, một khi đã "không chịu được nữa rồi" thì trong lòng có bao nhiêu "phèo phổi", Dũng lôi hết ra, bày trên bàn. Đó là tính cách của Dũng. Thế là, lần lượt những ân tình theo gió... bay.

Phố Trần Quang Khải (Hải Phòng) - Nơi Dũng “Bắc Kạn” sinh sống trước khi bị bắt.
H. "chèo", một tên giang hồ khá nổi của đất Cảng, kém Dũng "Bắc Kạn" chỉ 1-2 tuổi, chẳng lạ gì Dũng, cười mà rằng: "Chúng ta là người trần mắt thịt, không bàn thế sự. Chúng ta cứ nghĩ rằng, ai cũng một lần da đến thịt, biết đau, biết chịu đựng... thế là được. Khi thế sự bày ra trước mắt, nhiều anh em giang hồ nói với tôi, "thằng ấy ra tù, tránh xa, "xít" (tức không quan hệ) với nó nữa. Nó là cái thằng lật kèo, bội nghĩa. Giang hồ vốn trọng chữ tình, chữ nghĩa, vậy mà nó chỉ vì cá nhân mà bội nghĩa, quan hệ với nó, bị "bán" lúc nào không hay".
Theo H. "chèo" thì, Dũng "Bắc Kạn" ra tù thì cũng hết "đất sống" ở đất Cảng. Từ đứa "trẻ con" (tức mới ra nhập vào giới giang hồ) cũng "dị ứng" với cách hành xử của y. Giới giang hồ đất Cảng cho rằng, nếu không "dám chịu" thì Dũng đừng "nhận làm". Đã nhận rồi thì phải "dám chịu", sao lại đổ vấy cho người khác. Dũng "Bắc Kạn" là dân giang hồ cộm cán, nếu không thấy lợi, chắc gì Dũng đã nhận làm. Giang hồ tiếc cho một cái tên Dũng "Bắc Kạn" vùng vẫy mà nửa đời còn lại lại mang "danh" lật kèo, mang tiếng bội nghĩa, bội ân. Giới này còn tiên đoán, ra tù, Dũng sẽ phải bỏ quê mà tha hương.
Đ. "điếc", một anh chị đã chính thức "rửa tay, gác kiếm", nhường "thị phần" giang hồ cho đàn em, có cái nhìn ôn hoà hơn về thời cuộc: "Dũng "Bắc Kạn" không chịu nổi cũng là đúng. Bình thường, ở ngoài, ngủ dậy, đi đâu, làm gì đều có người phục vụ đến nơi đến chốn. Vào trong đó, chịu sao được. Đang khổ mà sướng, thích lắm nhưng đang sướng mà khổ thì sao chịu được. Lúc đó, nghĩa tình thì cũng chết, thôi thì bày ra, thoát được giờ nào, tốt giờ ấy". Cũng theo nhận định của Đ. "điếc" thì ngoài chuyện cá nhân là sướng - khổ và nghĩa - tình ra thì cái sự "không chịu được nữa" của Dũng "Bắc Kạn" cũng báo hiệu một sự thay đổi lớn trong thế giới ngầm này. Nó báo hiệu những trận gió lớn, sự tàn độc, manh động... hơn rất nhiều, nếu diễn ra.
Kiếp sống tha phương của kẻ bội nghĩa
"Diệt tận, lật gốc", đó là phương châm "hành xử" của giang hồ khi "xảy ra biến". Đ. "điếc" cho rằng, Dũng "Bắc Kạn" có cung tha phương. Chắc phải tha phương sống 2/3 quãng đời?! Đ. "điếc" mỉa mai, "cóc chết, ba năm còn phải quay đầu về núi", đi bội nghĩa thì về âm thầm, "cờ hoa" đâu mà rình rang. Đ. "điếc" bảo rằng, đời người như Dũng "Bắc Kạn" sinh ra chỉ để cờ bạc, ở tù, sống được vì ân nghĩa nhưng đợt này chắc chắn sẽ chết vì cô đơn.
Thực chất, theo giới giang hồ, sau khi tha phương, không còn "đất sống", Dũng "Bắc Kạn" buộc phải về quê. Hắn vừa sống, vừa "dò mìn" và sống bằng nghĩa tình giang hồ. Thế mà đến lúc phải trả nghĩa thì hắn lại lật kèo. Giang hồ ghét nhất là mang chuyện cá nhân vào những ân oán. Giang hồ chém nhau, lý do là vì "nó mâu thuẫn, nó nhìn đểu anh trong nhóm", có nghĩa là tính "tập thể" rất cao. Vì rất nhiều lý do, trong đó có lý do, giang hồ cộm cán đất Cảng đã "ra đi" hết, Dũng nhận được ân tình, cái tên bắt đầu trở lại trong giới giang hồ. Tất nhiên, Dũng "Bắc Kạn" khá hiểu thời thế nên biết cách kiếm tiền. Từ việc có tiền, Dũng chi phối, điều khiển đám giang hồ mới nổi chẳng khác gì Cu Nên, Dung "Hà" hay Lâm "già", Dũng "tình" trước đó.
H. "chèo" thừa nhận, vì nhận được ân tình của giới giang hồ nên Dũng "Bắc Kạn" nhanh chóng "mọc mũi, sủi tăm" trở lại. Vì những đại ca giang hồ người thì "ra đi", kẻ thì chán tàn độc, lui về ở ẩn, đứa thì đi tù nên Dũng "Bắc Kạn" cũng nhanh lấy lại được phong độ tiền bạc và uy danh giang hồ. Nhưng với bọn "trẻ con", chúng chẳng biết Dũng "Bắc Kạn" là ai, cũng không quan tâm đến tình - nghĩa này, nọ.
Cái trước mắt của chúng là đám đàn anh, em cùng nhóm và "ông trùm" trực tiếp đang "chỉ đạo" chúng. Thấy bảo, Dũng cũng đã từng tức đến "nổ cổ" khi bị bọn "trẻ con tóc xanh, tóc đỏ" giễu qua mặt. Nhưng vì là giang hồ cộm cán nên Dũng biết kiềm chế để không làm hỏng những việc lớn, những kế hoạch "làm ăn động trời" khác của mình, có thể và không thể diễn ra.
Đ. "điếc" trầm tư, phân tích: Những người bị Dũng "Bắc Kạn" lật kèo, huỷ hoại cuộc đời, công danh, sự nghiệp khá nhiều. Nhớ lại trước đây, một vị huấn luyện viên đội tuyển quốc gia, vì chữ tình, cái nghĩa đã cưu mang Dũng. Khi Dũng bị bắt tại nhà vị huấn luyện viên này, vị này bị dư luận lên án gay gắt, bị mất nhiều thứ từ danh tiếng đến thu nhập.
Dũng về đất Cảng với danh nghĩa là giang hồ hoàn lương, làm lại cuộc đời nên nhận được ân tình. Thế nhưng, trong cái vỏ bọc đó lại gói ghém đầy những âm mưu và chứa đựng sự huỷ diệt. Vì được bao bọc trong ân tình nên Dũng tự cao, tự đại, cứ tưởng, việc gì cũng có thể làm được. Đ. "điếc" cười mà rằng, sự đời khác với việc đi đánh bạc, nó xoay chuyển khôn lường. Đánh bạc có 3 thế, thắng - thua - hoà; nhưng thế sự thì khác, hoặc tôi, hoặc anh, vậy thôi... Đ. "điếc" cho rằng, cả đời về sau, Dũng "Bắc Kạn" sẽ sống trong cô đơn, sẽ chẳng ai tôn sùng một đại ca bất nghĩa, lật kèo như thế.
Bị bắt là tất yếu!
Trong nhiều lần "trà dư, tửu hậu" cùng giới giang hồ đất Cảng, với "zích" của họ, tôi cũng được nghe rất nhiều chuyện về Dũng "Bắc Kạn". Giang hồ đất Cảng thì cho rằng, vài năm trở lại đây, Dũng "Bắc Kạn" bị nhiều đàn em "qua mặt" nên không "hung dữ" như trước nữa. Dũng cầm đầu một đường dây cá độ bóng đá quốc tế.
Thế nên, "lịch trình xuất cảnh" của Dũng khá dày đặc. Đám đàn em của Dũng không đi đòi nợ thuê nữa mà chuyển sang cho vay nặng lãi. Có đàn em đã thành lập công ty, núp danh công ty để hoạt động "xã hội đen" nhằm che mắt thế gian. Dũng bị bắt là kết quả tất yếu của một giang hồ không chịu hoàn lương, đã thế lại còn lật kèo và bội nghĩa.
Thành tích bất hảo của Dũng “Bắc Kạn”
Dũng vào tù, ra tội nhiều lần và có 2 lần trốn nã bị bắt. Những lần “xộ khám” của Dũng cũng nhiều giai thoại và liên quan đến nhiều người. Nhiều người lầm tưởng Dũng là người tốt nên giúp đỡ nhiệt tình, khi bị bắt, người giúp đỡ y mới ngã người ra, y là tên giang hồ, tội phạm có tiếng. Ông Nguyễn Văn Lợi từng là vận động viên đạt huy chương, là huấn luyện viên của sở Thể dục thể thao (cũ) Hà Nội đã giúp Dũng trốn nã. Trinh sát đã bắt được Dũng khi y trốn ở nhà vị huấn luyện viên này ở đường Nghi Tàm, phường Yên Phụ, quận Tây Hồ, Hà Nội. Dũng bị bắt trốn nã năm 2002, sau khi những cái tên Dũng nổi danh giang hồ khác đã “xộ khám” trước đó.
NDT
Nguyễn Tuấn Anh @ 22:26 04/02/2014
Số lượt xem: 1984
- Bà trùm lái súng kiêm ma túy vùng Tây Bắc và nụ cười bí hiểm (02/02/14)
- Lời cam kết của lãnh đạo tỉnh Hải Dương-Hưng Yên tan theo xác pháo (01/02/14)
- Những cuộc truy lùng tội phạm của Interpol Việt Nam (01/02/14)
- Cuộc giải cứu con tin kinh điển trong lịch sử ngành công an (01/02/14)
- Trinh sát tiết lộ chuyện phá án ở "Quỷ môn quan" (31/01/14)
Một số bài toán chọn lọc ở Tiểu học



Các ý kiến mới nhất