HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

QPVN

Thi Toán Violympic, IOE

Violympic OlympicTrạng nguyên Tiếng việtChơi cờ Vua Cờ Tướng

Máy tính bỏ túi

TÀI NGUYÊN - TRI THỨC

Thời tiết 3 miền - Tỉ giá

Hà Nội
Huế
TP HCM

LỊCH HÔM NAY

Liên kết Website

Web Bộ Ngành-Báo Chí

Web Tổng hợp

DỰNG NƯỚC - GIỮ NƯỚC

QPVN

Tin Báo mới

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

Thit_bo.jpg A1.jpg Du_lich_2.gif Caronghuyetlong.jpg Mr_627403_6184a449cdc2167b.jpg XonxaonhungthuongbimuabansieucaytientycuadaigiaViet1462074889img_77231519140572width650height439.jpg 228949.mp3 192561.mp3 Lk_Slow_Thu_Yeu_Thuong_Love_St__Various_Artists_NhacPronet.mp3 Trangngoc1.gif Anh_1_2.JPG NKLTTC.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL_Mai_truong_my.mp3 NKL_La_thu.mp3 NKL_BAI_CA_NGV.mp3 Nhac_nen_du_thi_ke_chuyen_ve_Bac.mp3 Cay_canh.jpg

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tìm kiếm thông tin

    Google.com.vn Trang này
    Gốc > Khám phá: Môi trường - ANQP > An ninh - QP Việt Nam >

    Về thông tin Việt Nam muốn mua C-295 của Israel

    Có tin VN đàm phán mua máy bay cảnh báo sớm C-295 của Israel. Vậy C-295 nằm trong số những loại phổ biến nhất hiện nay?

    1. Máy bay phát hiện (cảnh báo) sớm và điều khiển (kiểm soát) thường được gọi là AEW&C (Airborne Early Warning and Control) hoặc AWACS (Airborne Early Warning and Control System) – cảnh báo sớm và chỉ huy điều khiển trên không.

    Hiện có 23 nước sở hữu loại máy bay này trong đó có Mỹ, Nga, Ấn Độ, Israel, Pakistan, Hy Lạp, Pháp, Thái Lan và một số nước khác.

    Chức năng của các máy bay này là thu thập các thông tin về các hoạt động trên không, nhưng có thể được sử dụng để phát hiện các mục tiêu dưới mặt đất và trên biển (tùy loại máy bay).

    Đồng thời nó còn được sử dụng như một trung tâm chỉ huy điều khiển các hoạt động tác chiến từ trên không.

    2. Ưu thế của AEW&C (ta thống nhất gọi một tên như vậy) là có trang bị radar công suất lớn có thể thu thập được các thông tin tức thời về các mục tiêu mà không cần phải đi vào khu vực hoạt động phòng không của đối phương.

    Tùy từng loại trang thiết bị và độ cao bay, các AEW&C có thể phát hiện và bám các mục tiêu trên không ở cự ly trên 650 km với hàng trăm mục tiêu. Các máy bay AEW&C có thể điều phối hoạt động của không quân (máy bay tiêm kích) và cung cấp các dữ liệu trong khoảng thời gian thực.

    Một máy bay AEW&C từ độ cao 9.000 m có thể phủ sóng radar một khu vực lãnh thổ đến 312.000 km2. Ví dụ, 3 máy bay E-3C của Mỹ có thể đảm bảo giám sát không phận toàn vùng Trung Âu.

    Hơn nữa, các radar bay này có thể làm cho các máy bay tiêm kích của “mình” khó bị đối phương phát hiện hơn bởi vì chúng gần như không phải bật các radar mà được chia sẻ thông tin từ máy bay AEW&C.

    3. Nhược điểm: Do hiệu quả cao như vậy nên các AEW&C luôn là mục tiêu ưu tiên của tiêm kích đối phương, chính vì vậy mà các AEW&C rất ít khi tiến hành các chuyến bay ở ngoài khu vực phòng không của mình (hoặc của đồng minh) và nếu không có các máy bay tiêm kích yểm trợ.

    Thường thì các AEW&C được cải hoán từ các máy bay vận tải quân sự hoặc các máy bay vận tải khác nên tính cơ động không cao, khó xoay sở và dễ trở thành mục tiêu ngon ăn đối với các máy bay tiêm kích của đối phương.

    Ngoài ra, AEW&C là nguồn bức xạ sóng vô tuyến cực mạnh và có kích thước lớn nên dễ bị radar phòng không của đối phương phát hiện.

    4. Hiện nay (đến đầu năm 2014) trên toàn thế giới có tất cả 230 AEW&C. Sau đây là 5 loại AEW&C phổ biến nhất đang có trong trang bị của không quân và hải quân của 23 nước như đã nói ở trên.

    Các số liệu trích dẫn sau đây được lấy từ Viện quốc tế nghiên cứu các vấn đề chiến lược, cơ sở dữ liệu của Flightglobal MiliCAS và GlobalSecurity.

    Việt Nam đàm phán mua máy bay cảnh báo sớm C-295?


    E-2 Hawkeye

    E-2C của Hải quân Mỹ (Nguồn: Hải quân Mỹ)
    E-2C của Hải quân Mỹ (Nguồn: Hải quân Mỹ)

    Máy bay phát hiện sớm E-2 Hawkeye của Hải quân Mỹ được thiết kế vào nửa cuối những năm 50 của thế kỷ 20 và thực hiện chuyến bay đầu tiên vào năm 1960; đưa vào trang bị cho Hải quân Mỹ năm 1964. Hiện nay, E-2 là loại radar bay phổ biến nhất trên thế giới, nó có trong trang bị của quân đội 5 nước – Mỹ, Ai Cập, Đài Loan, Pháp và Nhật Bản.

    Số lượng E-2 đang hoạt động của các nước này là 92 chiếc gồm các biến thể E-2 C/D/K/T. Một phần trong số đó đã được hiện đại hóa- có thêm các thiết bị vô tuyến điện tử mới, các radar cải tiến và hệ thống nhận biết “địch-ta”.

    Phổ biến hơn cả là E-2C. Loại máy bay có chiều dài 17,5m, sải cánh 24,6m và chiều cao 5,6m, có thể đạt tốc độ tới 598 km/h. Bán kính tác chiến của máy bay- 320 km, thời gian bay đến 4 giờ.

    Máy bay được trang bị radar anten quét toàn cảnh theo nguyên lý xung- dopler. E-2C có thể phát hiện mục tiêu kiểu “máy bay” ở cự ly 540 km hay tên lửa có cánh ở cự ly 260 km.

    Hiện nay, Mỹ đang tiến hành thiết kế E-2D cải tiến được trang bị radar mới APY-9 với lưới ăng ten pha chủ động, các hệ thống liên lạc vô tuyến mới, hệ thống tích hợp liên lạc vô tuyến vệ tinh với buồng lái của phi công.

    Một số máy bay như vậy đã được chuyển giao cho Bộ quốc phòng để thử nghiệm, đánh giá. Theo kế hoạch, các E-2D với cự ly phát hiện mục tiêu trên không lớn hơn sẽ được đưa vào trang bị cho Hải quân Mỹ vào năm 2015 và đến năm 2020 Hải quân Mỹ sẽ có 75 chiếc E-2D Advanced Hawkeye để thay thế các E-2 Hawkeye có trong trang bị từ những năm 1980.

    Thông tin mới nhất: ngày 01/4/2014, lô E-2D đầu tiên đã được đưa vào trang bị cho Hải quân Mỹ, sớm hơn kế hoạch dự kiến.

    E-3 Sentry

    Sentry AEW.1 của Không quân Anh (Nguồn: Boeing)
    Sentry AEW.1 của Không quân Anh (Nguồn: Boeing)

    E-3 Sentry được Tập đoàn Boeing thiết kế vào đầu những năm 1970 của thế kỷ trước từ mẫu máy bay vận tải Boeing 707-320. Chuyến bay đầu tiên được thực hiện năm 1976 và ngay năm E-3 đã được đưa vào trang bị cho Không quân Mỹ.

    Đây là loại máy bay radar cảnh báo từ xa và điều khiển có số lượng nhiều thứ hai, chỉ sau E-2. Hiện chúng có trong trang bị của 4 nước (Anh, Mỹ, Saudi Arabia và Pháp) và của không quân NATO. Có tổng số 64 chiếc kiểu E-3A/C/D/F đang hoạt động. Trong Không quân Anh, E-3 được gọi là AEW1.

    Các máy bay phát hiện từ xa của Nhật E-767 AEW&C được cải hoán từ máy bay vận tải hành khách B767 sử dụng khí tài radar Senty cũng có thể xếp vào lớp E-3. Hiện Không quân Nhật đang có 4 chiếc kiểu này.

    E- 767 của Nhật có chiều dài 46,6 m, cao 12,6 m, sải cánh 44,4m. Máy bay có thể đạt tốc độ dến 855 km/h và bán kính hoạt động 1.600 km. Sentry có thể tiến hành tuần tiễu 6 giờ mà không cần tiếp dầu trên không và phát hiện các mục tiêu trên không trong phạm vi cự ly tới 650 km.

    Các E-3C được trang bị trạm radar quan sát toàn cảnh theo nguyên lý xung- dopler, anten quay ở phần thân đuôi máy bay. Ngoài ra, trên E-3C còn có radar hỗ trợ quan sát phần bán cầu dưới để phát hiện các mục tiêu bay thấp và máy bay lên thẳng.

    А-50

    А-50 của Không quân Nga với sự hộ tống của MiG và Su trên không phận Belarus ngày 24/03. (Nguồn: Bộ Quốc phòng Nga).
    А-50 của Không quân Nga với sự hộ tống của MiG và Su trên không phận Belarus ngày 24/03. (Nguồn: Bộ Quốc phòng Nga).

    Máy bay radar cảnh báo sớm A-50 được Tổ hợp khoa học- kỹ thuật hàng không Tarangor mang tên Beriev thiết kế vào giữa những năm 70. Máy bay này được cải hoán từ máy bay vận tải quân sự Il-76MD và thực hiện chuyến bay đầu tiên vào năm 1978.

    Đến năm 1989 được đưa vào trang bị. Hiện có 29 chiếc A-50 U/EI đang có trong trang bị của Nga và Ấn Độ.

    Phiên bản A-50 của Ấn Độ được thiết kế từ máy bay Il-76MD sử dụng động cơ PS-90A-76 với trạm radar xung- dopler EL/M-2075 do Công ty Elta Systems Israel chế tạo.

    Nga cũng đã thiết kế mẫu A-50I cho Trung Quốc nhưng dự án này đã bị dừng lại. Máy bay Il-76 được chuyển giao cho Bắc Kinh và sau đó nó được trang bị hệ thống radar KJ-2000 do Trung Quốc tự sản xuất.

    A-50 có chiều dài 48,3 m, sải cánh 50,5 m, chiều cao 14,8m có tốc độ tối đa 800 km/h và thời gian bay liên tục là gần 8 h. Máy bay được trang bị tổ hợp vô tuyến kỹ thuật “Shmel” với trạm radar nguyên lý xung- dopler.

    Nó có thể phát hiện mục tiêu là máy bay ném bom ở cự ly đến 650 km, máy bay tiêm kích– cự ly đến 300 km và tên lửa có cánh đến 215 km. A-50 cũng có thể sử dụng để phát hiện các mục tiêu trên mặt đất ở cự ly 250 km. Hiện nay Không quân Nga đã có biến thể cải tiến A-50U.

    A-50 có thể đồng thời bám đến 300 mục tiêu và đảm bảo điều khiển 30 máy bay tiêm kích. Mẫu A-50U cải tiến số lượng mục tiêu có thể bám được tăng lên. Một điểm mới nữa của A-50U là trên khoang có phòng nghỉ cho kíp lái và phòng buffet với các phương tiện kỹ thuật sinh hoạt.

    KJ-200

    KJ-200 của Không quân Trung Quốc. (Nguồn: Defence.pk)
    KJ-200 của Không quân Trung Quốc. (Nguồn: Defence.pk)

    Không có nhiều thông tin về máy bay phát hiện sớm và điều khiển KJ-200 của Không quân Trung Quốc. Có lẽ nó được thiết kế vào đầu những năm 2000 và đưa vào trang bị năm 2009. Máy bay này được cải hoán từ máy bay vận tải quân sự U-8 (bản copy của An-12).

    Pakistan cũng có 2 máy bay loại này nhưng được trang bị tổ hợp vô tuyến kỹ thuật ZDK-03, phiên bản xuất khẩu của KJ-2000. Cách đây không lâu Venezuela cũng có ý định mua loại máy bay này của Trung Quốc nhưng cho đến nay hợp đồng vẫn chưa được ký kết.

    KJ-200 có thể đạt tốc độ 650 km/h và cự ly hoạt động là 5.600 km. Có thể nó được trang bị trạm radar nguyên lý xung- dopler, có vẻ ngoài giống hệ thống Ericson Erieye của Thụy Điển.

    Hệ thống của Thụy Điển có lưới anten pha Saab-340 hoặc Saab 2000. Cũng có thể KJ-200 sử dụng động cơ turbin cánh quạt Mỹ PW150B và thiết bị vô tuyến điện tử Honeywell.

    B737 AEW&C

    B737 Peace Eagle của Không quân Thổ Nhĩ Kỳ. (Nguồn: Boeing)
    B737 Peace Eagle của Không quân Thổ Nhĩ Kỳ. (Nguồn: Boeing)

    Dự án B737 AEW&C bắt đầu vào năm 2000 do Bộ quốc phòng Australia đặt hàng với hãng Boeing. B737 AEW&C bay thử nghiệm năm 2004 và được trang bị cho Không quân Australia năm 2009.

    Hiện nay loại máy bay này có trong trang bị của Australia, Thổ Nhĩ Kỳ và Hàn Quốc với tổng số 11 chiếc. Tên gọi của các máy bay này tại các nước đó lần lượt là Wedgetail, Peace Eagle và Peace Eye.

    Loại máy bay B737 AEW&C được thiết kế trên mẫu máy bay vận tải hành khách B737-700IGW. Máy bay có chiều dài 33,6m, cao 12,5 m, sải cánh 35,8m, có thể bay với tốc độ 850 km/h, cự ly bay 6.500 km.

    B737 AEW&C được trang bị radar MESA với hệ thống Scan điện tử có khả năng đồng thời phát hiện các mục tiêu trên không, trên biển và điều khiển máy bay tiêm kích. Cự ly phát hiện mục tiêu trên không là máy bay ném bom đến 370 km, các tàu Fregat trên biển đến 240 km.

    Máy bay do Mỹ sản xuất có thể đồng thời bám 180 mục tiêu và điều khiển 24 chiếc tiêm kích. Máy bay cũng được trang bị hệ thống thiết bị trinh sát điện tử ở độ cao 10.000 m có thể phát hiện nguồn phát vô tuyến ở cự ly 850 km.

    Ngày 01/4/2014, Bộ tư lệnh Không quân Qatar đã quyết định mua 3 chiếc B737 AEW&C của Hãng Boeing. Như vậy, Qatar là nước thứ tư sau Australia, Thổ Nhĩ Kỳ và Hàn Quốc sở hữu loại máy bay này. Theo một số nguồn tin, tổng giá trị hợp đồng là 1,8 tỷ USD bao gồm cả máy bay, huấn luyện tổ lái, nhân viên kỹ thuật mặt đất và bảo dưỡng kỹ thuật.

    C-295

    Máy bay cảnh báo sớm C-295M của Ba Lan
    Máy bay cảnh báo sớm C-295M của Ba Lan

    Máy bay cảnh báo sớm C-295 tuy ít được các chuyên trang quân sự liệt kê trong danh sách “phổ biến” nhất, nhưng trên thực tế có số lượng rất lớn và được nhiều nước trên thế giới sử dụng.

    Theo các nguồn công khai, C-295 hiện có trong biên chế quân đội 16 quốc gia trên thế giới với tổng số lượng 95 chiếc.

    Các nước sở hữu nhiều nhất hiện là Ba Lan (15 chiếc), Tây Ban Nha (13 chiếc), Bồ Đào Nha và Brazil (cùng 12 chiếc). Tại khu vực Đông Nam Á, Indonesia là quốc gia duy nhất sở hữu loại máy bay này với tổng số 9 chiếc.

    Ngoài ra, C-295 còn có trong biên chế quân đội các nước như Algeria, Chile, Colombia, CH Czech, Ai Cập, Phần Lan, Ghana, Jordan, Kazakhstan, Mexico và Oman. Điểm đáng chú ý là Israel không sử dụng loại máy bay cảnh báo sớm C-295.

    C-295 được phát triển dựa trên mẫu máy bay vận tải tầm trung của Airbus và lắp đặt thêm hệ thống giám sát và cảnh báo sớm của Elta System (Israel). Máy bay dài 24,5m, sải cánh 25,81m và cao 8,6 m.

    Với 2 động cơ cánh quạt PW127G, tốc độ tối đa của máy bay đạt 576km/h, tốc độ hành trình đạt 480km/h. C-295 có phạm vi hoạt động tối đa 5.400km, có khả năng thực hiện nhiệm vụ kéo dài liên tục đến 9 h, và có thể hoạt động ở độ cao gần 8 km.

    ĐVO


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Tuấn Anh @ 19:33 06/04/2014
    Số lượt xem: 285
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA !