HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

QPVN

Thi Toán Violympic, IOE

Violympic OlympicTrạng nguyên Tiếng việtChơi cờ Vua Cờ Tướng

TÀI NGUYÊN - TRI THỨC

Thời tiết 3 miền - Tỉ giá

Hà Nội
Huế
TP HCM

LỊCH HÔM NAY

Liên kết Website

Web Bộ Ngành-Báo Chí

Web Tổng hợp

DỰNG NƯỚC - GIỮ NƯỚC

QPVN

Thành viên trực tuyến

36 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tìm kiếm thông tin

    Google.com.vn Trang này
    Gốc > Văn hóa - Tâm linh >

    Tử Cống cực kỳ giàu có, nhờ học được chìa khóa kinh doanh gì từ Khổng Tử?

    Đức hạnh của người xưa: Một ngày làm thầy, cả đời làm cha

    Tử Cống là người nước Vệ, họ kép Đoan Mộc, tên Tứ, tự là Tử Cống, là một người không hề tầm thường trong số 10 đại đệ tử của Khổng Tử. Ông là một người toàn tài, vừa là một nho sĩ học rộng hiểu nhiều, vừa là một nhà chính trị kiệt xuất, nhà ngoại giao tung hoành thiên hạ, còn là một thương gia vô cùng giàu có…

    Tử Cống là một Nho thương đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, được mệnh danh là ông tổ Nho thương (Sự kết hợp giữa Nho học với thương mại gọi là Nho thương, tức là người có đạo đức và trí tuệ của đạo giáo tham gia vào hoạt động kinh doanh thương mại và đạt đến thành công của sự giàu có).

    Tử Cống còn đảm nhận chức vị Tể tướng của nước Lỗ và nước Vệ. Với địa vị xã hội vừa là Nho sĩ, vừa làm quan vừa làm thương mại, Tử Cống qua lại với quốc vương của nhiều nước, ngồi xe lớn bốn ngựa kéo, khí thế vô cùng, còn mang theo rất nhiều lễ vật đi tặng cho chư hầu. Tử Cống đi đến đâu, quốc vương nước đó đều vô cùng tôn kính ông, chỉ dùng lễ nghi chủ khách đối với Tử Cống, chứ không thực hiện lễ nghi quân thần.

    Tử Cống có ưu thế thiên phú về làm thương mại

    Tử Cống là học trò xuất sắc của Khổng Tử, tính cách của Tử Cống hoạt bát cởi mở, khả năng hùng biện xuất sắc, vừa nhạy bén, vừa thông minh linh hoạt, giao du rất rộng, có ưu thế bẩm sinh về kinh doanh thương mại.

    Cộng thêm quê hương của Tử Cống ở bồi đô Triều Ca trải qua bốn đời nhà Ân Thương, hoạt động thương mại tại nơi này rất sôi động, bản thân ông cũng sinh ra trong gia đình thương nhân, có thiên phú về kinh doanh thương mại. Tử Cống cho rằng: Có ngọc đẹp ở trong tủ, đợi khi giá tiền thích hợp thì bán ra, chứ không phải cất giữ mãi mãi. Ông cho rằng giá cả của sản phẩm cao hay thấp là do mối quan hệ cung cầu quyết định, và đề xuất lý luận về “vật khan hiếm thì quý”.

    Đi chu du các nước cũng là chuyến đi làm thương mại

    Tương truyền rằng Tử Cống 17 tuổi nhận Khổng Tử làm sư phụ, hai mươi mấy tuổi kế thừa gia sản. Khi theo Khổng Tử đi chu du các nước, ông cũng tiến hành hoạt động mua bán. Ông chú tâm tìm hiểu về nội chính ngoại giao, phong tục tập quán, tình hình thị trường của các nước, dựa trên sự thay đổi khác nhau về tình trạng cung cầu của thị trường bất cứ lúc nào, người ta bỏ thì mình lấy, mua rẻ bán đắt, kiếm được lợi nhuận cao.

    Ví dụ, vào mùa đông năm nọ, Tử Cống được biết nước Ngô sắp xuất binh viễn chinh nước Tề. Ông đoán được Ngô Vương Phù Sai nhất định sẽ yêu cầu cả nước cống nạp vải vóc, để cung cấp cho quân đội tránh rét, như vậy sẽ tạo thành tình trạng thiếu hụt vải vóc nghiêm trọng trong dân gian, thế là Tử Cống lập tức sắp xếp người đi đến các nơi ở nước Lỗ mua vải vóc, sau đó nhanh chóng vận chuyển về nước Ngô. Lúc này, quả nhiên đúng như ông dự đoán, bá tánh nước Ngô đều thiếu vải, chỉ mặc quần áo mỏng trên người, đang phải chịu đựng cái lạnh trong mùa đông giá rét. Khi số vải vóc của Tử Cống về đến, lập tức bị tranh giành mua hết sạch, nhờ vậy mà Tử Cống kiếm được một món tiền lớn.

    Khổng Tử từng nhận xét về Tử Cống là: “Tứ không nghe theo ý Trời, mà đi kinh doanh buôn bán, dự đoán tình hình thị trường luôn luôn chính xác”, ý muốn nói rằng Tử Cống không chịu an phận để làm quan mà thích con đường kinh doanh thương mại, lần nào cũng đều có thể đoán chính xác tình hình thị trường.

    Trong “Hóa thực liệt truyện” của “Sử Ký” có ghi chép, Tử Cống học tập ở chỗ của Khổng Tử, sau khi rời khỏi liền đến nước Vệ làm quan, và kinh doanh thương mại giữa nước Tào và nước Lỗ.

    Tử Cống học được những gì từ chỗ của Khổng Tử?

    Nếu như Tử Cống không theo học Khổng Tử, dựa vào thiên phú của ông, tin chắc rằng ông vẫn là một thương nhân giỏi, nhưng chắc chắn sẽ không có được thành tựu lớn như vậy. Vậy Khổng Tử đã dạy cho Tử Cống chìa khóa bí quyết gì mà khiến ông có thể xuất sắc và thành công như vậy?

    Tư tưởng của Khổng Tử đã bị hậu thế hiểu sai như thế nào? - Kỳ 2 | NTD Việt  Nam (Tân Đường Nhân)

    Trong “Luận Ngữ” có ghi chép lại lời hỏi đáp giữa Khổng Tử và các đệ tử của mình, trong đó đối thoại giữa Khổng Tử và Tử Cống là nhiều nhất. Tử Cống có sở trường là học tập từ những câu hỏi, và rất giỏi suy luận, từng bước đi sâu vào nghiên cứu, giúp Khổng Tử có cơ hội đưa ra lời giải thích ở nhiều góc độ khác nhau, những câu đối đáp tuyệt vời giữa hai người luôn lan tỏa ra ánh sáng của trí tuệ, giúp ích cho người đời sau.

    Tử Cống hỏi Khổng Tử làm thế nào để trị vì đất nước. Khổng Tử đáp: “Lương thực đầy đủ, quân bị đầy đủ, có được sự tín cậy của bá tánh, chỉ như vậy mà thôi”.

    Tử Cống hỏi: “Nếu như bắt buộc phải loại bỏ một mục, vậy trong ba mục trên nên loại bỏ mục nào trước?”

    Khổng Tử đáp: “Loại bỏ quân bị”.

    Tử Cống hỏi: “Nếu như bắt buộc phải loại bỏ tiếp một mục nữa, vậy trong hai mục đó nên loại bỏ mục nào?”

    Khổng Tử đáp: “Loại bỏ lương thực đi, từ xưa đến nay con người cuối cùng vẫn phải chết, nếu như không có sự tin tưởng của bá tánh, vậy thì đất nước sẽ không thể đứng vững được nữa”.

    Trị vì đất nước như vậy, Tử Cống hiểu ra được, kinh doanh thương mại cũng như vậy, chữ “tín” là quan trọng nhất.

    Khổng Tử nói: “Quân tử dụ ư nghĩa, tiểu nhân dụ ư lợi”. Câu này nghĩa là: Cái mà quân tử biết là đạo nghĩa, cái mà tiểu nhân biết là lợi ích.

    Khổng Tử chủ trương “Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo”, nghĩa là người quân tử chỉ nhận những tài vật có được một cách chính đáng, bằng cách làm chính đạo, chứ không nhận tài vật có được bằng thủ đoạn bất nghĩa.

    Khuyết điểm của Tử Cống

    Tử Cống có rất nhiều ưu điểm, nhưng cũng có khuyết điểm, Tử Cống “thích tuyên dương cái đẹp của người khác, không che đậy lỗi lầm của người khác”. Vì vậy trong “Luận Ngữ”, Khổng Tử từng ba lần nhắc nhở Tử Cống phải “thứ” (thứ ở đây là tha thứ, khoan dung, lượng thứ…)

    Tử Cống từng hỏi Khổng Tử: “Có từ ngữ nào để cả đời thực hành không?”, Khổng Tử đáp: “Đó là thứ! Cái mình không cần, đừng tặng cho người”.

    Khi bị người khác chê 'tiều tuỵ như chó không nhà', Khổng Tử đối đãi ra  sao? - Tri Thức - Tài Nguyên

    Ý của đoạn trên là, Tử Cống hỏi rằng: “Có chữ nào có thể cả đời thực hành làm theo không?”. Khổng Tử nhắm vào khuyết điểm của Tử Cống mà trả lời rằng: “Có lẽ là chữ ‘thứ’! Cái mà bản thân không muốn, đừng áp đặt cho người khác”.

    Có lẽ sẽ có người nói rằng: “Tôi cũng từng nghe qua những ngôn từ này, hầu như cũng không có gì đặc biệt”, đúng thật là vậy, mặc dù tư tưởng Nho giáo đã lưu truyền ở Trung Quốc hơn hai ngàn năm, thật ra vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ là có thực sự lĩnh ngộ được những tư tưởng và trí tuệ này không? Lĩnh ngộ đến mức độ nào, và có thể làm được đến mức độ nào? Dù sao ngoài miệng thì nói những lời lẽ trí tuệ vô cùng thâm sâu, nhưng trong lòng lại cảm thấy khó hiểu khó tin, thực tế cũng có rất nhiều người đều chỉ là ‘treo đầu dê bán thịt chó’.

    Đối với Tử Cống mà nói, tư tưởng Nho giáo thực sự là đã hòa trộn vào tâm trí ông, và là chuẩn mực hướng dẫn con người cách đối nhân xử thế. Tử Cống dùng lễ nghĩa đối đãi người khác, tuân thủ tín nghĩa, xem trọng danh dự lời nói, không bao giờ làm tổn hại người khác để lợi ích cho bản thân, cung cấp những sản phẩm đáng tin cậy cho thị trường, kiếm lợi nhuận một cách thích đáng, ông dùng thái độ “dĩ hòa vi quý” và “tứ hải chi nội giai huynh đệ” để kết giao bạn bè khắp nơi.

    Cảnh giới đạo đức của người giàu có

    Tử Cống trở thành người giàu có bậc nhất, có lẽ ông ý thức được sự ảnh hưởng của tiền đối với con người, ông lại đi thỉnh giáo Khổng Tử một vấn đề quan trọng: “Nghèo mà không nịnh, giàu mà không kiêu, thế nào?”, ý của câu hỏi này là: Một người nghèo khổ nhưng không nịnh nọt người khác, giàu có mà không kiêu ngạo với người khác, như vậy có đủ hay chưa?

    Khổng Tử đưa ra một sự kỳ vọng mới đối với Tử Cống, nói rằng: “Cũng tạm được, nhưng bần cùng mà vui vẻ, phú quý mà biết lễ nghi thì tốt hơn”.

    Tử Cống lại ngộ ra được rất nhiều, lại tiếp tục đặt câu hỏi: Có phải quân tử cũng phải không ngừng nâng cao cảnh giới đạo đức giống như không ngừng mài đá quý không? Khổng Tử thấy Tử Cống có ngộ tính như vậy, vui mừng nói: “Như vậy, ta có thể cùng con đàm luận ‘Kinh Thi’ rồi!”

    Có người cho rằng, Tử Cống làm về học vấn, làm chính trị, làm kinh doanh cũng đều rất thành công, trong số đệ tử của Khổng Tử thì Tử Cống được xem là tấm gương có thể vận dụng kiến thức vào trong đời sống thực tế, mà thành công của ông cũng giống như “lấy thân chứng Đạo”, chứng minh được lợi ích chỉ dẫn thực tế của tư tưởng “nhân” trong Nho giáo đối với mọi phương diện như làm người, trị nước, kinh doanh, v.v…

    Nói thật lòng, nếu như thực sự có thể lĩnh ngộ sâu sắc về ngũ thường “nhân, nghĩa, lễ, trí, tín” của Nho giáo, sau đó thực hành một cách nghiêm túc, không ngừng nâng cao cảnh giới đạo đức của mình giống như không ngừng mài một viên đá quý, một thương nhân như vậy sao lại không khiến người ta kính trọng và tin tưởng chứ, làm sao có thể không thành công được chứ! Vì vậy, người đời sau tôn vinh những thương nhân thành thật và có chữ tín giống Tử Cống là “Đoan Mộc di phong” – tức: Tác phong kinh doanh thành thật và đáng tin cậy do Tử Cống để lại.

    (Theo Sound of Hope)


    Nhắn tin cho tác giả
    phạm lan @ 12:12 17/05/2021
    Số lượt xem: 18
    Số lượt thích: 1 người (Trần Nam)
     
    Gửi ý kiến

    HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA !