HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

QPVN

Thi Toán Violympic, IOE

Violympic OlympicTrạng nguyên Tiếng việtChơi cờ Vua Cờ Tướng

Máy tính bỏ túi

TÀI NGUYÊN - TRI THỨC

Thời tiết 3 miền - Tỉ giá

Hà Nội
Huế
TP HCM

LỊCH HÔM NAY

Liên kết Web GD

Web Bộ Ngành-Báo Chí

Liên kết Web Tổng hợp

DỰNG NƯỚC - GIỮ NƯỚC

QPVN

Tin Báo mới

Thành viên trực tuyến

20 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

A1.jpg Du_lich_2.gif Thit_bo.jpg Caronghuyetlong.jpg Mr_627403_6184a449cdc2167b.jpg XonxaonhungthuongbimuabansieucaytientycuadaigiaViet1462074889img_77231519140572width650height439.jpg 228949.mp3 192561.mp3 Lk_Slow_Thu_Yeu_Thuong_Love_St__Various_Artists_NhacPronet.mp3 Trangngoc1.gif Anh_1_2.JPG NKLTTC.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL_Mai_truong_my.mp3 NKL_La_thu.mp3 NKL_BAI_CA_NGV.mp3 Nhac_nen_du_thi_ke_chuyen_ve_Bac.mp3 Cay_canh.jpg

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tìm kiếm thông tin

    Google.com.vn Trang này
    Gốc > Khám phá: Môi trường - ANQP > An ninh - QP thế giới >

    Calibr chặn đứng thế chiến 3: Phản đòn đánh dập đầu

    Xin giới thiệu phần cuối bài viết của Viện sỹ, Đại tá Hải quân Nga Konstantin Sivkov với tiêu đề Calibr chặn đứng Thế chiến thứ 3.

    Calibr chặn đứng Thế chiến thứ 3

    “Đòn tấn công bằng tên lửa đạn đạo tầm trung mang đầu tác chiến thông thường có thể sẽ mang lại hiệu quả tác chiến lớn nhất vì đòn tấn công như vậy có mật độ dày đặc, đảm bảo được tính bất ngờ, thời gian bay của tên lửa đến mục tiêu rất ngắn và có thể sử dụng nhiều tên lửa cùng lúc (ồ ạt)”.

    Một điều kiện cực kỳ quan trọng nữa để đảm bảo tình trạng cân bằng hạt nhân- đó là đảm bảo sự bền vững tác chiến (khả năng sống sót và sau đó tham gia tác chiến) của vũ khí hạt nhân và hệ thống chỉ hụy lực lượng kiềm chế hạt nhân.

    Đặc biệt trong bối cảnh khi mà mối đe dọa đối với các thành tố này (của Nga) có thể ngày càng nghiêm trọng hơn.

    Bởi vì như đã biết- nguyên nhân chính buộc Liên Xô phải ký Hiệp ước INF (Hiệp ước hủy tên lửa tầm trung và tầm gân) năm 1987 chính là do các tên lửa “Pershing-2” Mỹ chỉ cần vẻn vẹn 5- 7 phút bay là đã bay tới các sở chỉ huy, các tổ hợp phóng và các mục tiêu quan trọng khác của lực lượng kiềm chế hạt nhân (của Liên Xô) trên phần lãnh thổ Châu Âu của Liên Xô.

    Calibr chan dung the chien 3: Phan don danh dap dau

    Với sai số (xác xuất vòng tròn) của “Pershing-2”) chỉ 30 m, những mục tiêu trên chắc chắn sẽ bị hủy diệt. Và kết quả là Liên Xô có thể mất khả năng giáng đòn tấn công trả đũa hoặc là phải luôn ở trạng thái sẵn sàng tiến hành đòn tấn công trả đũa ngay cả trong trường hợp hệ thống cảnh báo đòn tấn công tên lửa gặp trục trặc: vì không có đủ thời gian để chắc chắn phân loại chính xác những mục tiêu được phát hiện.

    Kết quả cuối cùng - (Liên Xô) đồng ý cắt giảm một khối lượng vũ khí hạt nhân lớn hơn rất nhiều so với (số lượng vũ khí hạt nhân mà người Mỹ phải cắt giảm), và buộc phải triển khai hệ thống “Perimetr”.

    Hiện nay, bằng cách rút khỏi INF, Lầu Năm Góc, rõ ràng là đang hy vọng có thể lấy lại được khả năng tiến hành đòn tấn công chớp nhoáng đánh “dập đầu” và “tước khí giới” (Nga) bằng cách bố trí tên lửa đạn đạo tầm trung ngay sát nách biên giới nước ta (Nga) trên lãnh thổ các nước thuộc Tổ chức hiệp ước Warzawa cũ, và Mỹ cũng hy vọng rằng biện pháp đáp trả tương xứng của Nga sẽ là hướng một phần tiềm lực tên lửa hạt nhân của mình (Nga) vào chính Châu Âu.

    Xét tình hình thực tế, chúng ta không có cách nào ngăn được người Mỹ làm chuyện đó (bố trí tên lửa tầm trung tại Châu Âu). Cần phải suy nghĩ tìm ra cách vô hiệu hóa các mối đe dọa.

    Để có thể vô hiệu hóa được (mối đe dọa đó), phải đặc biệt chú ý đến những điểm yếu cơ bản của cụm tên lửa đạn đạo và tên lửa có cánh tầm trung đang trong quá trình thành lập của Mỹ.

    Nói rõ ngay: những tên lửa này chỉ có thể tấn công các mục tiêu cố định, còn đối với các mục tiêu cơ động, chúng không “nhằn” được. Một điểm yếu rất quan trọng nữa- ở giai đoạn cuối của quỹ đạo (khi hạ độ cao) ở khu vực mục tiêu, cả tên lửa đạn đạo và tên lửa có cánh sử dụng đầu tự dẫn radar hoặc hoặc quang học cần phải nhận dạng (so sánh) và dẫn tên lửa đến mục tiêu. Điểm yếu thứ ba- sự phụ thuộc của tên lửa có cánh vào hệ thống dẫn đường vũ trụ “NaVstar”.

    Thêm nữa, (Mỹ) cần phải bố trí các trận địa phóng ở những khu vực không quá xa (theo cách hiểu chiến lược) biên giới nước ta – trong giới hạn 500- 1.000 km, và như vậy, các trận địa này rất dễ bị tổn thương (bị tấn công).

    Nếu bố trí các trận địa phóng đó xa hơn, tên lửa đạn đạo tầm trung sẽ mất ưu thể chủ yếu của nó – thời gian bay đến mục tiêu ngắn, còn đối với tên lửa có cánh “Tomahawk”- diện tích khu vực (có mục tiêu) nằm trong bán kính tác chiến của nó sẽ bị giảm rất đáng kể.

    Kho vũ khí của đòn phản công (nói cách khác: tiềm lực phản đòn)

    Trước thời điểm (hai bên) dùng đến vũ khí hạt nhân, sẽ có một giai đoạn tương đối dài (từ vài ngày đêm đến một tháng hoặc hơn) khi hai bên tiến hành các hoạt động chiến tranh (chống lại nhau) bằng vũ khí thông thường.

    Xác xuất phát động chiến tranh ngay từ đầu bằng các đòn công tên lửa- hạt nhân ồ ạt là cực kỳ thấp vì những bối cảnh chính trị, tâm lý- tinh thần, pháp lý,- ít nhất là trong giai đoạn hiện nay và trong tương lai trung hạn.

    Tuy nhiên, nếu kẻ xâm lược quyết định bắt đầu chiến tranh với đòn tấn công bằng các tên lửa hạt nhân, thì trước thời điểm tấn công cũng phải có một giai đoạn đe dọa tương đối dài (từ vài tháng đến một năm, thậm chí còn hơn), - đó là thời kỳ mà mối quan hệ giữa Mỹ và Nga sẽ lên tới mức căng thẳng đỉnh điểm.

     Một trong những dấu hiệu trực tiếp cho thấy kẻ xâm lược đã sằn sàng cho đòn tấn công, có thể là lệnh triệu hồi đại sứ và các nhân viên phái đoàn ngoại giao về nước.

    Cũng sẽ xuất hiện một số chỉ dấu khác cho thấy (Mỹ) đang ráo riết chuẩn bị chiến tranh. Cụ thể, đó là triển khai quân dọc biên giới nước ta với cái cớ tiến hành tập trận- diễn tập, thành lập các cụm hải quân tấn công và tập kết chúng tại những khu vực có thể tiến hành các đòn tấn công (phóng tên lửa) nhằm vào lãnh thổ Nga.

    Như vậy, chúng ta (Nga) sẽ có tương đối đủ thời gian để thực hiện các biện pháp cảnh báo. Một trong số (các biện pháp cảnh báo) đó- tiến hành đòn tấn công phủ đầu bằng vũ khí thông thường vào những khu vực tập kết tên lửa đạn đạo và tên lửa có cánh tầm trung nhằm vào Nga.

    Để làm việc này, có thể sử dụng các tên lửa siêu thanh (tốc độ>5M- tên lửa đạn đạo hoặc tên lửa có cánh), cũng như các tên lửa có cánh kiểu “Calibr” và Kh-101 mang đầu đạn thông thường.

    Một đòn tấn công như vậy trong giai đoạn tiến hành các hoạt động tác chiến bằng vũ khí phi hạt nhân chưa có nghĩa là (hai bên) đã chuyển sang giai đoạn sử dụng vũ khí hạt nhân và vì thế cho phép (Nga) làm suy yếu đáng kể sức mạnh đối phương hoặc thậm chí ngăn được ngay từ đầu một đòn tấn công tên lửa đánh “dập dầu” và tước khí giới” bằng những tên lửa có thời gian bay đến mục tiêu ngắn nhất (của Mỹ).

    Cự ly bắn cần thiết của các tên lửa đạn đạo tầm trung Nga được xác định bằng cự ly (từ khu vực bố trí tên lửa Nga) đến khu vực bố trí các tổ hợp phóng tên lửa Mỹ. Hiện nay, các khu vực đó nằm ở Ba Lan và Rumania.

    Nhưng trong tương lai gần, không thể loại trừ khả năng tên lửa Mỹ sẽ còn xuất hiện ở những nơi mà chính quyền Mỹ có thể ép được chính phủ sở tại cho phép Mỹ bố trí tên lửa. Thành thử, đối với các tên lửa đạn đạo tầm trung mang đầu tác chiến thông thường của chúngg ta, tầm bắn cỡ 2.000 đến 2.500 km là chấp nhận được.

    Tuy vậy, độ chính xác bắn và công suất đầu tác chiến cần phải đảm bảo chắc chắn khả năng tiêu diệt các mục tiêu điểm được xây dựng kiên cố (tức mục tiêu cố định-ND), còn thời gian phản ứng, thời gian bay và các tính năng của đầu tự dẫn- phải đảm báo chắc chắn khả năng loại khỏi vòng chiến đấu các tổ hợp phóng tên lửa đạn đạo tầm trung cơ động của đối phương.

    Hiện nay, LB Nga đã có đủ số lượng và chủng loại vũ khí để tiến hành đòn tấn công vào các khu vực có thể bố trí tên lửa đạn đạo tầm trung của Mỹ (tại Châu Âu). Đó là các tên lửa kiểu “Calibr” và Kh-101, tổ hợp “Kinzal”- tức các tên lửa có tầm bắn gần 2.000km.

    Tuy nhiên, việc thiết kế thêm tên lửa đạn đạo tầm trung mang đầu tác chiến thông thường cũng sẽ không thừa, bởi vì chính một đòn tấn công như vậy sẽ hiệu quả hơn cả bời vì nó có mật độ dày đặc (giãn cách thời gian giữa các lần phóng cực ngắn), đảm bảo tính bất ngờ, thời gian bay đến mục tiêu rất ít và có thể sử dụng nhiều tên lửa (ồ ạt).

    Nhưng tên lửa trên phải có độ bền tác chiến cao (có đủ khả năng chọc thủng hệ thống phòng thủ chống tên lửa của đối phương) trong điều kiện đối phương có các hệ thống phòng không và phòng chống tên lửa mạnh và hiệu quả.

    (Nga) Hoàn toàn có thể chế tạo những tên lửa như vậy (tên lửa tầm trung mang đầu tác chiến thông thường như đã nói ở trên) trong một khoảng thời gian rất ngắn bằng cách cải hoán tên lửa chiến dịch- chiến thuật “Iskander-M”.

    Và dĩ nhiên, tổ hợp tên lửa mới này phải là một tổ hợp cơ động. Theo đánh giá của tác giả (K.Sivkov), cần triển khai khoảng từ 50- 100 đến 150-200 tên lửa như vậy tùy thuộc vào việc đối phương sẽ bố trí bao nhiêu tên lửa đạn đạo và bao nhiêu tên lửa có cánh tầm trung dọc biên giới nước ta.

    Sau khi Mỹ rút khỏi INF, (Nga) sẽ có khả năng xây dựng cả tiềm lực kiềm chế hạt nhân tầm trung. Chức năng của lực lượng này- tiến hành đòn tấn công hạt nhân- tên lửa vào các cụm quân NATO trong trường hợp xảy ra một cuộc chiến tramh quy mô lớn.

    Vì tiềm lực quân sự của NATO mạnh hơn tiềm lực quân sự của Nga rất nhiều lần (cần phải hiểu rằng, tiềm lực quân sự của một quốc gia- ngoài các lực lượng vũ trang, còn bao gồm cả tiềm lực công nghiệp,- và nếu xét về mặt kinh tế- các nước thuộc Liên minh (NATO) có tiềm lực kinh tế lớn gấp hàng chục lần tiềm lực kinh tế Nga).

    Hiện nay, phương tiện mang vũ khí hạt nhân chiến thuật chủ yếu của Nga là không quân, nhưng không quân Nga lại chỉ có những khả năng rất hạn chế trong việc chọc thủng tuyến phòng không để đưa vũ khí hạt nhân chiến thuật đến mục tiêu vì đối phương (NATO) đang có ưu thế áp đảo trên không và có khả năng kiểm soát chắc chắn tình huống trong toàn bộ chiều sâu chiến trường Châu Âu (NATO có một số lượng rất lớn máy bay AWACS).

    Chính vì thế mà thiết kế chế tạo và đưa vào trang bị tên lửa đạn đạo tầm trung mang đầu tác chiến hạt nhân sẽ đảm bảo (cho Nga) khả năng kiềm chế tên lửa- hạt nhân chắc chắn trên chiến trường Châu Âu và cả trên những chiến trường khác.

    Ngoài ta, việc triển khai một cụm quân như vậy sẽ có thể tạo ra một sức ép chính trị cực lớn lên những quốc gia- những nơi mà Mỹ có thể tìm cách bố trí các tên lửa tầm trung của mình.

    Sự xuất hiện trong trang bị của Quân đội LB Nga dù chỉ một số lượng không lớn các tên lửa đạn đạo hạt nhân tầm trung cũng là một thông điệp rất rõ ràng và có trọng lượng buộc giới tinh hoa lãnh đạo những nước đó phải “ngộ” ra rằng- người Mỹ đang có ý định cố tình biến lãnh thổ của họ thành một chiến trường hạt nhân.

    Xét từ góc độ chức năng nhiệm vụ của loại vũ khí này- nên tầm bắn của chúng được xác định sẽ nằm trong khoàng từ 2.000 đến 2.500km. Những yêu cầu đối với loại vũ khí này về độ chính xác sẽ thấp hơn nhiều so với tên lửa đạn đạo tầm trung có chức năng đánh đòn phản công (phản đòn).

    Đầu tác chiến có thể là đầu cassette hoặc đầu tác chiến đơn (nhưng phải là lớp Mt). Một tên lửa đạn đạo tầm trung như vậy có thể được chế tạo xong trong một thời gian tương đối ngắn, ví dụ như cải hoán những tên lửa đạn đạo xuyên lục địa cơ động hiện có- chỉ cần “cắt bới” số tầng tên lửa hoặc sử dụng lại thiết kế tên lửa đạn đạo tầm trung “Pioneer” Xô Viết trước đây.

    Xin được nhấn mạnh rằng: đây không phải là biện pháp (đáp trả) tương xứng- chức năng của các tên lửa này hoàn toàn khác. Và cũng không cần quá nhiều các tên lửa như vậy: theo quan điểm của tôi, số lượng cần và đủ nằm trong khoảng trên dưới 100 tên lửa là đủ.

    Và như vậy, LB Nga có đủ sức xây dựng một tiềm lực (vũ khí) cho đòn phản công tương đối rẻ tiền nếu Mỹ quyết định triển khai cụm quân tên lửa có cánh và tên lửa đạn đạo tầm trung tại Châu Âu.

    Tuy nhiên, cách làm như vậy cũng chỉ mới vô hiệu hóa được một phần các mối đe dọa, bởi vì Nga cũng chỉ có thể tấn công tiêu diệt một cách có hiệu quả các mục tiêu cố định.

    Còn đối với thành tố cơ động (của cụm tên lửa tầm trung Mỹ tại Châu Âu), trong đó có các tổ hợp phóng cơ động tên lửa đạn đạo tầm trung, - sẽ rất khó để vô hiệu hóa chúng bởi vì một lý do đơn giản là trong thời chiến, sẽ rất khó (nếu như có thể) bám sát sự di chuyển của các thành tố cơ động này để chỉ mục tiêu cho lực lượng tấn công trong cả chiều sâu bố trí đội hình chiến dịch (chứ chưa nói đến chiều sâu bố trí đội hình chiến lược) trên chiến trường Châu Âu.

    Ngoài ra, nhiều khả năng Mỹ sẽ không dừng ở việc chỉ sử dụng các tên lửa đạn đạo tầm trung. Thêm nữa, chắc chắn Mỹ cũng sẽ áp dụng những biện pháp “cực kỳ nghiêm túc” để đảm bảo độ bền tác chiến cho các tổ hợp tên lửa đạn đạo tầm trung của Mỹ.

    Chính vì vậy mà (Nga) cần phải có thêm những nỗ lực khác nữa nhằm tăng cường độ bền tác chiến cho lực lượng kiềm chế hạt nhân, trước hết là cho hệ thống chỉ huy lực lượng kiềm chế hạt nhân trước các đòn tấn công của tên lửa đạn đạo tầm trung Mỹ.

    theo Đất Việt


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Mai @ 11:38 16/11/2018
    Số lượt xem: 12
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA !