HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

QPVN

Thi Toán Violympic, IOE

Violympic OlympicTrạng nguyên Tiếng việtChơi cờ Vua Cờ Tướng

Máy tính bỏ túi

TÀI NGUYÊN - TRI THỨC

Thời tiết 3 miền - Tỉ giá

Hà Nội
Huế
TP HCM

LỊCH HÔM NAY

Liên kết Website

Web Bộ Ngành-Báo Chí

Web Tổng hợp

DỰNG NƯỚC - GIỮ NƯỚC

QPVN

Tin Báo mới

Thành viên trực tuyến

1 khách và 1 thành viên
  • phạm lan
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Thit_bo.jpg A1.jpg Du_lich_2.gif Caronghuyetlong.jpg Mr_627403_6184a449cdc2167b.jpg XonxaonhungthuongbimuabansieucaytientycuadaigiaViet1462074889img_77231519140572width650height439.jpg 228949.mp3 192561.mp3 Lk_Slow_Thu_Yeu_Thuong_Love_St__Various_Artists_NhacPronet.mp3 Trangngoc1.gif Anh_1_2.JPG NKLTTC.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL_Mai_truong_my.mp3 NKL_La_thu.mp3 NKL_BAI_CA_NGV.mp3 Nhac_nen_du_thi_ke_chuyen_ve_Bac.mp3 Cay_canh.jpg

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tìm kiếm thông tin

    Google.com.vn Trang này
    Gốc > Văn hóa - Tâm linh >

    5+5 luận điểm làm “ấm lòng người quân tử, thốn dạ kẻ tiểu nhân”

    Quân tử – Tiểu nhân vốn là chủ đề xưa nay được người đời quan tâm, bởi sống trên đời cần phải biết nhìn người để đối nhân xử thế cho thích hợp. Phùng Đạo – người giữ chức Tể tướng qua 5 triều đại ở Trung Hoa đã để lại cuốn kỳ thư Vinh khô giám (còn gọi là Tiểu nhân kinh) chỉ ra những phẩm chất cốt lõi của đấng quân tử và kẻ tiểu nhân. Từ cuốn sách này, chúng ta có thể rút ra 5 nhận định rõ nét về hai loại người đó và 5 cách ứng xử phù hợp với những kẻ bất lương.

    --- Phùng Đạo (882 – 954) tên chữ Khả Đạo, hiệu Trường Lạc Lão, là người Cảnh Thành Doanh Châu (thị trấn Giao Hà thành phố Bạc Đầu tỉnh Hà Bắc ngày nay). Ông đã phụng sự qua 5 triều đại, 8 gia tộc, 13 vị hoàng đế, “tại các triều đại không rời các vị trí tể tướng, tam công, tam sư”, làm quan hơn 40 năm, quả là xứng danh “Bất Đảo Ông” (yếu nhân không thể đánh đổ) trong lịch sử quan trường ở Trung Hoa.---

    Vào thời loạn lạc, các vương triều Trung Hoa cứ luân phiên hưng thịnh – diệt vong, quân vương nối tiếp nhau thăng trầm, nhưng Phùng Đạo cứ ung dung làm tể tướng qua 5 đời vua, phú quý – vinh hoa bình ổn. Đánh giá về Phùng Đạo cũng có người khen, kẻ chê. Có người cho rằng, Phùng Đạo phải là tài năng xuất chúng mới trụ vững trên đỉnh cao của nhiều triều đại trong thời loạn lạc triền miên. Nhưng cũng có không ít lời gièm pha rằng Phùng Đạo đánh mất tiết tháo của kẻ bề tôi, đắc tội với thiên tử…

    Tuy nhiên, các nho gia đều đánh giá cao tác phẩm để đời Vinh khô giám của Phùng Đạo, đặc biệt là quan điểm của ông về tiểu nhân và quân tử trong thời loạn. Cuốn sách đã giúp người đời sau nhận diện những tiểu nhân lẩn khuất quanh mình, tránh bị chúng lừa gạt, hãm hại.

    5 góc nhìn nhận diện quân tử – tiểu nhân

    Người quân tử không kết bè phái, gặp tai họa một mình hứng chịu. Tiểu nhân kết giao vì lợi, cái lợi của họ là có người trợ giúp.

    Người quân tử không muốn kéo bè kết phái, còn tiểu nhân thì có một bầy bạn bè danh lợi.

    Quân tử kết bạn là bằng hữu tâm giao, tiểu nhân hội tụ bè cánh là lợi giao. Do đó, đối với người quân tử mà nói, bằng hữu quý ở tinh chọn. Còn đối với tiểu nhân thì đương nhiên là quảng giao, hỗn tạp.

    Nếu một người bên mình có rất nhiều bạn bè rượu thịt, thì đó là tiểu nhân, không còn phải nghi ngờ gì nữa.

            Người quân tử không kết bè phái, họa tự chịu, phúc sẻ chia. (Ảnh minh họa: Internet)

    Người nhân đức chú trọng dùng hành động để trả ơn, kẻ tiểu nhân chỉ cảm ơn cửa miệng mà chẳng động thủ giúp ân nhân của mình.

    Chính nhân quân tử sẽ nguyện ý dùng hành động để báo đáp ân nhân, còn kẻ tiểu nhân thường chỉ cảm ơn ngoài cửa miệng mà trong bụng nghĩ mình đắc lợi trời cho.

    Thọ ân dẫu một giọt cũng nên nghĩ báo đáp cả suối nguồn. Người quân tử vô cầu mà được gia ơn, nội tâm đầy cảm kích, nguyện mang nợ ân nhân suốt đời, sẽ dùng hành động thực tế báo đáp.

    Kẻ tiểu nhân khi thọ ân sẽ nghĩ rằng mình được lợi, chỉ nghĩ cách thu lợi nhiều hơn, còn về báo ân thì chẳng hề bận tâm.

    Một người thọ ơn mà không nghĩ đến báo đáp, chắc chắn là kẻ tiểu nhân rồi.

    Người quân tử thực tâm nghĩ cho kẻ dưới, tôn trọng bề trên, không làm điều tổn hại danh dự bản thân. Kẻ tiểu nhân làm vui lòng bề trên, dung túng kẻ dưới làm việc xấu, hành ác.

    Cách mà bậc đại phu lựa chọn hành động, vì bàn dân thiên hạ hay chỉ để bề trên vui lòng, sẽ quyết định nhân phẩm của họ.

    Người quân tử mưu cầu yên vui – thái bình cho thiên hạ, họ trọng danh dự và đương nhiên luôn hành động quang minh, chính trực.

    Kẻ tiểu nhân suy xét hành động vì tiền đồ của bản thân, vậy đương nhiên họ lựa chọn làm vui lòng bề trên, đón ý thượng cấp.

    Nếu một người làm ngơ trăm họ, bóp méo sự thật, chỉ một mực đón ý lấy lòng bề trên, thì đó chính là kẻ tiểu nhân, không còn phải nghi ngờ gì nữa.

    Một người làm ngơ trăm họ, chỉ xu nịnh lấy lòng bề trên, thì người đó đích thị là tiểu nhân. (Ảnh: zing.vn)

    Người quân tử kiên định với lý tưởng, kẻ tiểu nhân vì lợi ích mà bán đứng đạo lý.

    Bậc quân tử không chấp nhận sự sỉ nhục về tinh thần, kẻ tiểu nhân không chịu được sự khốn khổ về thân thể, vật chất.

    Mạnh Tử nói bậc trượng phu xả thân vì nghĩa lớn. Đối với người quân tử mà nói, lý tưởng và nguyên tắc sống của bản thân không thể bị chà đạp hoặc làm ô uế. Tiết tháo, nhân nghĩa của họ còn quan trọng hơn sinh mệnh.

    Còn đối với tiểu nhân, chân lý có thể bán đứng được, danh dự có thể trả giá được.

    Một người mà quá xem trọng vật chất và coi nhẹ tinh thần, sẵn sàng vì lợi ích mà bán đứng đạo lý, thì chắc chắn là kẻ tiểu nhân rồi.

    Quân tử xuất ngôn từ tâm, tiểu nhân bán rẻ lương tâm. Đạo bất đồng, phẩm giá cũng tự khắc đối nghịch.

    Người quân tử ngôn hành thuận theo đạo lý, kiên định đức tin, sinh tử vì lý tưởng.

    Kẻ tiểu nhân thì coi nguyên tắc là công cụ, tìm sơ hở để luồn lách, mưu lợi.

    Nếu một người trong lòng không có chút kính sợ nào, không tuân thủ chuẩn mực ước thúc bản thân, coi đạo đức là cái khăn che mặt, đặt tư cách lên bàn cân để mặc cả định giá… thì rõ ràng là tiểu nhân rồi.

    5 “vị thuốc đặc trị” kẻ tiểu nhân

    Nhân nghĩa đôi khi hại người quân tử, nhưng lại bỏ qua kẻ tiểu nhân, do đó không nên lạm dụng nhân nghĩa.

    Người quân tử nhân nghĩa quá, có lúc cũng bị tiểu nhân hãm hại. Những người quá coi trọng nhân nghĩa thường bỏ sót, tha tội kẻ tiểu nhân. Vì vậy, không nên lạm dụng nhân nghĩa. Đối với kẻ tiểu nhân phạm ác nghiệp tày trời, nên thu hẹp sự từ bi, giảm bớt sự nhân nghĩa, vị tha.

    Lấy đức báo oán, vậy lấy gì báo đức?

    Đối đãi với người quân tử thì ngôn hành phải quân tử, đối phó với kẻ tiểu nhân thì phải dùng chính pháp. Chỉ cần nội tâm không hổ thẹn là được rồi.

                                       Đối với kẻ tiểu nhân, phải dùng chính pháp. (Ảnh: Internet)

    Kẻ tiểu nhân sợ người mạnh, kẻ gian xảo hèn hạ cần phải bị trấn áp.

    Tiểu nhân sở dĩ là tiểu nhân vì họ biết mềm nắn rắn buông, gặp kẻ cứng rắn hơn thì họ sợ. Do đó, đối đãi với tiểu nhân thì nhất định không được sợ mà phải dùng đạo lý để phản biện mạnh mẽ, cho họ thấy bạn không phải là kẻ dễ bắt nạt.

    Tiểu nhân khác với kẻ ác, kẻ ác tự có kẻ ác trị, nhưng tiểu nhân gặp người mạnh hơn họ thì lập tức ‘co vòi’ lại ngay.

    Tình cảm không nên bộc lộ hết, sự việc không nên phô bày hết, thuận theo thời vận biến đổi mà nắm thời cơ trị kẻ tiểu nhân.

    Ở cùng với tiểu nhân, nếu không thể tránh được cùng làm chung, thì cần phải biết ẩn mình.

    Không nên khinh suất bộc lộ quan điểm, cũng không nên nhẹ dạ nói với họ điểm tốt/xấu, mạnh/yếu của mình, cũng không bình phẩm người khác với họ hoặc khi có mặt họ. Những lời vô tâm có thể trở thành vũ khí để họ để công kích người nói ra.

    Thuận theo tình thế biến đổi, người giỏi ẩn mình sẽ đợi được thời cơ thích hợp để trị kẻ tiểu nhân.

    Thuận theo tình thế biến đổi, người giỏi ẩn mình sẽ đợi được thời cơ thích hợp để trị kẻ tiểu nhân. (Ảnh: Internet)

    Giả sợ hãi mà thực là nhẫn nại, bề ngoài cung kính, bên trong e dè, cũng khiến kẻ tiểu nhân bị mê hoặc, chủ quan

    Làm người chính trực thì dù trong lòng rực lửa cũng chớ biểu thị ra ngoài. Trong lòng e dè họ, lại rất cung kính với họ, thì dẫu lòng dạ họ xấu tệ đến đâu đi nữa cũng bị mê hoặc, chủ quan mà không xuống tay với bạn.

    Biết cách chế ngự tâm trạng mình, khiến họ không để ý đến bạn, cảm thấy bạn vô tích sự, dần dà sẽ lơ là cảnh giác. Đến lúc đó quay giáo phản kích thì tốn ít sức mà dễ thành công.

    Giao tiếp với tiểu nhân thì không nên nói lý lẽ trực ngôn, can gián điều sai thì phải giỏi biện luận, không chê trách là được rồi.

    Tiểu nhân không coi trọng lý lẽ và thảo luận nguyên tắc, các tiêu chuẩn đạo đức tối thiểu đối với họ không có ý nghĩa gì hết.

    Kẻ tiểu nhân hành xử theo nhận thức và thế giới quan khác, với loại này không thể dùng lời lẽ mà thuyết phục được. Do đó, chớ đem sự thật ra mà nói đạo lý, mà chê trách, vì ngoài việc khiến cho họ hận bạn không quên ra thì chẳng có tác dụng gì. Côn trùng mùa hè đâu có thể nói chuyện băng tuyết được.

    Tranh luận với tiểu nhân chỉ phí lời nên tốt nhất là, đường lớn đến chân trời, mỗi người đi một bên.

    Theo soundofhope


    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ hoa @ 16:21 18/01/2019
    Số lượt xem: 11
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    HIỀN TÀI LÀ NGUYÊN KHÍ QUỐC GIA !