HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

QPVN

Thi Toán Violympic, IOE

Violympic OlympicTrạng nguyên Tiếng việtChơi cờ Vua Cờ Tướng

Máy tính bỏ túi

TÀI NGUYÊN - TRI THỨC

Thời tiết 3 miền - Tỉ giá

Hà Nội
Huế
TP HCM

LỊCH HÔM NAY

Liên kết Web GD

Web Bộ Ngành-Báo Chí

Liên kết Web Tổng hợp

DỰNG NƯỚC - GIỮ NƯỚC

QPVN

Tin Báo mới

Thành viên trực tuyến

23 khách và 2 thành viên
  • Hoàng Mai
  • Nguyễn Văn Thưởng
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Trangngoc1.gif Anh_1_2.JPG NKLTTC.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL.mp3 NKL_Mai_truong_my.mp3 NKL_La_thu.mp3 NKL_BAI_CA_NGV.mp3 Nhac_nen_du_thi_ke_chuyen_ve_Bac.mp3 Cay_canh.jpg Calculator.swf Tucngu54.swf Dong_ho_lichSen_va_Trang.swf Dong_ho_lichdan_tranh2.swf Dong_ho_hoa_sen.swf Chao_nam_hoc_moi_20112012.swf Lich_Tet_1.swf

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Bình thường
    Đơn điệu
    Ý kiến khác

    Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Tìm kiếm thông tin

    Google.com.vn Trang này
    Gốc > Thư giãn - Chuyện lạ - Phim ảnh > Chuyện lạ >

    Thanh Hóa: Kỳ lạ cô bé mọc răng nanh và sở thích ăn thịt chuột sống

    Kết quả hình ảnh cho cô gái mọc răng nanh thích thịt chuột

    Không đang tâm nhìn con gái “ăn tươi nuốt sống” chuột, gà hay thậm chí cả cóc, bố mẹ Hằng đã phải buộc lòng xích em dưới chân cột nhà. Tâm sự về sự bất thường của con gái trong nước mắt, chị Thúy nói rằng: “Cùng là kiếp người sao con tôi lại khổ đến thế?!”.

    Từ lúc lọt lòng mẹ đã có biểu hiện bất thường

    Tìm đến xã Cán Khê, huyện Như Thanh, tỉnh Thanh Hóa, không ai là không biết về cái tên cô bé “ma cà rồng” mà người ta đặt cho em Lưu Thị Hằng (SN 2006).

    Có lẽ, nguồn gốc của biệt danh “ma cà rồng” người ta đặt cho Hằng không phải vì sở thích ăn thịt sống sau này của em. Mà ngay từ khi mới sinh ra, ở hàm trên của bé lại mọc ra 2 chiếc răng nanh mọc ngược, nhọn hoắt. Mỗi ngày Hằng lớn lên là 2 chiếc răng kỳ lạ lại càng dài ra, thậm chí, chúng còn đâm thủng lớp da môi của em và chồi ra phía ngoài.

    Ngày ấy, những đứa trẻ trong làng và những người ác khẩu thường gọi là “ma cà rồng”. Mỗi khi người khác gọi con gái mình như vậy, chị Quách Thị Thúy (mẹ Hằng) lòng lại quặn thắt, nuốt nước mắt vào trong.

                                  

                                   Hình ảnh cô bé thích ăn thịt chuột sống, thích rình bắt gà sống để ăn.

    Năm 2005, chị Thúy kết hôn với anh Lưu Huy Dũng người cùng xã. Tuy nhiên, do gia cảnh hai bên đều khó khăn, nên hai anh chị phải ra ở riêng trong một túp lều lụp xụp và chăm lo cho 14 thước ruộng. Cưới nhau được vài tháng thì gia đình nhỏ của anh chị có tin vui. Lần đâu đi siêu âm, bác sĩ nói chị Thúy mang thai sinh đôi.

    “Hồi đó nghe bác sĩ nói thế tôi vừa mừng vừa lo. Một lúc đẻ được hai đứa con ai chả thích nhưng vợ chồng trẻ lại nghèo nữa, biết lấy gì cho chúng ăn sau này nên tôi cũng lo lắm. Biết tôi suy nghĩ nhiều nên chồng tôi vẫn thường động viên. Anh ấy bảo “trời sinh voi sinh cỏ”, rau cháo cũng thành người. Ngày tôi vượt cạn, hai đứa con tôi một trai một gái nhưng chỉ nặng chưa đầy 3 cân. Sức khỏe yếu lắm!” – chị Thúy kể lại.

    Vì 2 đứa bé quá nhẹ cân, nên sức khỏe của cả 2 đều rất yếu. Riêng đứa bé gái là Hằng khi sinh ra lại không hề cất tiếng khóc chào đời, cũng không đòi bú mẹ như những đứa trẻ bình thường khác. Thấy con có dấu hiệu lạ thường, hai vợ chồng hết sức lo lắng. Rồi khi Hằng lên 1 tuổi, bé lại mọc ra 2 chiếc răng nanh nhọn, dài, mọc ngược hất lên trên. Cái răng đó cứ mọc dài dần rồi đâm cả vào môi trên của cháu, xuyên ra ngoài. Mình là bố mẹ nhìn thấy đau lòng lắm chứ người ngoài nhìn thấy ai cũng sợ. Người ta ác khẩu nên đã gọi con bé là “ma cà rồng”. Vợ chồng tôi xót xa lắm” – Anh Dũng chia sẻ.

                                                            

    Hằng sinh ra đã có nhiều biểu hiện bất thường, khác với những đứa trẻ cùng trang lứa. (Ảnh: Cảnh sát toàn cầu)

    Sinh ra đã thiếu cân, suy dinh dưỡng, nên ngay từ nhỏ Hằng đã hay ốm đau. Khi bé gần 2 tuổi, trong một lần đang cho con ăn, thì anh Dũng hoảng hốt khi thấy bé có những biểu hiện lạ, đột nhiên cháu lăn đùng ra đất, chân tay co quắp lại, toàn thân tím tái, rồi bắt đầu co giật lên từng cơn liên hồi. Nhìn thấy con như vậy, anh Dũng hô hoán mọi người tới giúp.

    Rồi 2 anh chị lại phải đi vay tiền, vay vàng đưa con xuống Bệnh viện Nhi Thanh Hóa điều trị. Sau 3 ngày 3 đêm được các bác sỹ tận tình cứu chữa, cuối cùng cháu cũng qua cơn nguy kịch. Sau lần đó, thỉnh thoảng Hằng lại bị những cơn co giật hành hạ.

    Kể từ lần đó, cuộc sống gia đình chị Thúy không có lấy một ngày bình yên. Khi em trai đã đến tuổi cắp sách đến trường thì Hằng mới chập chững biết đi. Đến năm 8 tuổi, đứa em sinh đôi đi học lớp 2, vậy mà Hằng thì không biết cất một tiếng gọi “mẹ”. Khi đói em chẳng biết đòi ăn, cho ăn thì chẳng biết lúc nào no. Quần áo bố mẹ mặc lên người cho đủ ấm thì bé lại cho miệng nhai ngấu nghiến, xé tả tơi.

    “Có lần bác hàng xóm đến chơi, thấy trời lạnh mà Hằng lại không có quần áo mặc nên bác vội chạy về nhà lấy bộ quần áo cũ của cháu mình sang rồi giục tôi mặc cho cháu đỡ lạnh. Mặc xong cho cháu, tôi quay ra rót nước mời khách nên không để ý, lúc quay lại đã thấy con “trần như nhộng”, miệng thì nhai nhồm nhoàm, dưới nền nhà thì quần áo tả tơi. Chứng kiến cảnh đó, bác hàng xóm chỉ biết đứng lắc đầu” – anh Dũng buồn rầu kể.

    Sở thích đáng sợ và cuộc sống trong xiềng xích

    Thấy con như vậy, vợ chồng chị Thúy cực chẳng đã phải buộc con bằng xích sắt dưới chấn cột nhà. Gọi là nhà cho oai, chứ thực sự nơi mà gia đình anh Dũng đang ở giống với một túp lều hơn. Nền nhà không phải bằng gạch hoa, cũng chẳng phải gạch lát mà là đất lổn nhổn. Bốn bức tường được chát bằng bùn trộn với rơm. Cửa ra vào được che bằng tấm nứa. Trong ngôi nhà ấy chả có gì đáng giá ngoài chiếc tivi 14 inch cũ rích được một người tốt bụng nào đó cho.

    Hình ảnh có liên quan

             Chiếc dây xích sắt đã trở thành vật “bất li thân” của Hằng. (Ảnh: Cảnh sát toàn cầu)

    Chị Thúy tâm sự rằng, nếu không xích Hằng thì vợ chồng chị không sao kiểm soát nổi con. Nếu cứ ở nhà mà canh con thì lấy ai là người lo kinh tế để duy trì cuộc sống gia đình vốn nghèo tơi tả này. Cả hai vợ chồng anh Dũng và chị Thúy chả có việc gì ngoài vài sào ruộng. Cứ xong mùa, anh Dũng lại phải để vợ con ở nhà và ra Hà Nội kiếm thêm việc làm. Ai thuê gì làm nấy, anh Dũng không được phép chọn lựa. Anh Dũng bảo: “Tôi làm tất cả miễn sao nuôi được vợ con. Thế nhưng chưa ráo mồ hôi đã hết tiền vì con bé Hằng nhà tôi hay phải đi bệnh viện lắm. Tiền dành dụm cũng chả đủ đâu lại phải chạy vạy khắp nơi”.

    Nhiều khi nhìn con quanh quẩn bên sợi dây xích dưới chân cột nhà, chị Thúy không sao cầm lòng được. Mỗi lần như thế chị đều khóc. Chị khóc thương cho con, khóc thương cả cho mình và cho chồng. Nhiều lần chị ngẩng mặt lên trời than rằng: “Sao cũng cùng là kiếp người mà ông trời lại đày đọa con chị nhẫn tâm đến thế? Ông để nó sinh ra là người mà lại không cho nó cuộc sống của một con người?”.

    Mỗi lần chứng kiến cảnh con ăn thịt sống, chị Thúy lại “nuốt nước mắt vào trong”. (Ảnh: Cảnh sát toàn cầu)

    Đã nhiều lần chị Thúy cởi dây xích ra cho con và hy vọng nó đừng làm điều gì nguy hiểm. Thế nhưng mỗi lần thương con là mỗi lần chị Thúy lại phải hứng chịu hậu quả. Lúc thì cô bé Hằng lao ra đường, suýt bị ôtô đâm, lúc lại ngã xuống ao may nhờ có người nhìn thấy nên vớt lên kịp.

    Đau lòng hơn là những lần chị phải chứng kiến cảnh tượng con ăn thịt sống. Chị Thúy vừa khóc vừa kể lại: “Có lần tôi ra vườn hái rau thì nghe tiếng gà kêu quang quác. Tôi vội vã chạy vào xem có chuyện gì thì đã thấy con gái vặt cái đùi gà bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến. Nhìn thấy con như thế tôi vừa bủn rủn, vừa đau lòng lắm. Tôi chạy lại ôm nó vào lòng mà nước mắt cứ rơi lã chã. Nếu không xích con, nó sẽ lại đi rình bắt chuột, bắt cóc và bắt gà để ăn. Có người mẹ nào nhìn con bắt được con chuột rồi bỏ vào mồm nhai ngon lành mà không đứt từng khúc.”

    Cũng đã nhiều lần chị Thúy mang con đến trường mầm non, với hi vọng, khi con ở bên cạnh những đứa trẻ đồng trang lứa khác, nó sẽ tiến triển và lớn lên bình thường như những đứa bé khác. Nhưng những cơn co giật liên hồi vẫn luôn hành hạ cô bé tội nghiệp, khiến không ít lần chị Thúy phải đón con về sớm. Do không ý thức được hành vi của mình nên Hằng cấu, cào, thậm chí cắn các bạn khiến nhà trường không dám nhận em.

           Xót xa cô bé có cặp răng nanh thích ăn thịt chuột, thịt gà sống (Ảnh: Cảnh sát toàn cầu)

    Nhìn thấy cánh tay anh rớm máu chúng tôi hỏi anh sao không băng bó, anh cho biết đó là vết cắn trong lúc Hằng ngủ say. “Khi cháu cắn, tôi và vợ chỉ biết nằm im, nếu phản ứng cháu sẽ cắn mạnh hơn mà không chịu nhả ra, cháu đã cắn là phải bật máu mới chịu nhả ra”.

    Khi 2 chiếc răng nanh của Hằng ngày càng dài ra, gia đình quyết định đưa bé đi nhổ 2 chiếc răng này. Giờ đã không ai gọi Hằng là “ma cà rồng” nữa. Tuy nhiên, những chứng bệnh quái lạ của em thì vẫn còn đó và vẫn hành hạ em mỗi ngày. Hoàn cảnh gia đình anh Dũng – chị Thúy vốn dĩ khó khăn cùng cực lại không có chỗ nương tựa nên mọi việc chạy chữa bệnh tật cho con rơi vào cảnh bất lực.

    Ông Nguyễn Ngọc Lương, Chủ tịch UBND xã Cán Khê cho biết:

    “Gia đình anh Dũng rất khó khăn và bất hạnh. 2 vợ chồng thường xuyên ốm đau, lại còn cô con gái tật nguyền. Xã đã có những chính sách hỗ trợ, thăm hỏi động viên nhưng vì xã cũng đang thuộc diện khó khăn nên chỉ giúp đỡ được phần nào”.

    Phó giáo sư, tiến sĩ Lê Trung Hải, Giám đốc Bệnh viện Quân y 103 cho biết:

    “Đây là những trường hợp rất hiếm gặp. Để tìm hiểu rõ nguyên nhân bệnh lý thì gia đình cần phải đưa em bé này đến các bệnh viện lớn để xét nghiệm. Từ đó mới kết luận được trong cơ thể em bé đó thiếu hay thừa chất gì hoặc có gen nào trội không. Ngoài cái bệnh lý còn có cả yếu tố về tinh thần, chẳng hạn như khi người ta ăn những thứ thịt sống đó họ không có cảm giác sợ hãi nên thấy đó là chuyện rất bình thường. Nó bình thường như chúng ta nấu chín tất cả thức ăn vậy”.

    Theo Cảnh Sát Toàn Cầu 


    Nhắn tin cho tác giả
    Hoài Thu @ 11:44 13/08/2017
    Số lượt xem: 50
    Số lượt thích: 1 người (Hoài Thu)
     
    Gửi ý kiến